Lên đầu trang
Xuống cuối trang
ĐĂNG NHẬP
Đăng Ký | Đăng Nhập
User:
Password:
 

Kênh Tiểu Thuyết

Kênh Truyện
CHỨC NĂNG
» Nắm lấy tay anh ( 7 )
» (Xuyên Không) Định Mệnh Cho Ta Gặp Nhau ( 6 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 15 )
» Khi Gặp Lại Em, Anh Sẽ Nói... Anh Yêu Em!! ( 10 )
» Yêu Cả Trong Hồi Ức ( 12 )
» Cậu thích tớ rồi hả ? ( 6 )
» Cái gì ! Cold boy thích nữ sinh giang hồ ( 0 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Lưng chừng mùa yêu ( 0 )
» Hospital ( 1 )
» Tiểu Hồ Ly.............. Cô khó sống rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ( 1 )
» Lớp Học Bá Đạo ( 34 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Lối Thoát !!! ( 1 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 103 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Bác nào có truyện mở rộng hay game về Harry Potter không ? : ( 8 )
» Vương Gia Lạnh Lùng Và Vương Phi Băng Giá ( 7 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Cô Dâu Bé Xinh ( 45 )
» Đối Thủ Của Đại Ca Full ( 41 )
» Hưu Điệu Tổng Tài Full ( 30 )
» Bạo Long Tổng Tài Full ( 50 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Ông Xã Hấp Dẫn Mê Hoặc Vợ Full ( 53 )
» Tổng Tài Mặt Trăng Xấu Xa Full ( 37 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Sư Tử Tổng Tài Full ( 52 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Thiên Thần Trong Địa Ngục ( 1 )
» Thiên Thần Vs Ác Quỷ ( 8 )
» Điểm Tâm Của Thiếu Gia ( 1 )
» Cổ Đại ! Cũng Không Tệ ( 23 )
» Mèo Nhỏ Hoàng Hậu Của Quỷ Vương Ác Ma ( 4 )
» Vương Phi Quận Chúa Full ( 28 )
» Truyện gay : Em xin anh hÃy bên cạnh e mãi mãi ( 0 )
» Lại Là Các Anh, Các Cô Sao ??? ( 36 )
» Người Con Gái Đến Từ Bóng Tối ( 6 )
» Vợ Chồng Oan Gia ( 24 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 74 )
» Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con Gái ( 4 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Lối Thoát !!! ( 0 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 295 )
» Cùng Môn Thứ Nữ: Hoàng Khí Phi ( 4 )
» Em Thích Chị ( 0 )
» Cung Đàn Huyền Ảo ( 38 )
» Nkóc Quậy Và Hoàng Tử Khó Tính ( 1 )
» Cuộc Đời Bất Chắc ( 15 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Nữ Soái Phàn Nguyệt Cơ ( 9 )
» Hoàng Thượng, Hoàng Hậu Đi Tìm Mỹ Nam A ( 6 )
» Đau Vì yêu ( 0 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Xuyên Qua Thành Hoa Tranh ( 31 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Bắt Nạt Em Tới Nghiện Full ( 26 )
» Ăn Em Tới Nghiện Full ( 23 )
» Búp Bê Của Tiểu Bá Vương Full ( 28 )
» Ân Sủng Của Hoàng Đế Full ( 31 )
» Ác Nữ Vương Phách Lối Full ( 20 )
» Áp Trại Tiểu Tình Nhân Full ( 19 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Trần Tiên Sinh Và Trình Phu Nhân Full ( 10 )
» Tuyển Phu (Tử Văn) Full ( 21 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Diễm Đế Khuynh Nhan Full ( 61 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Lửa Mạnh Gặp Củi Khô, Không Biết Ai Đốt Ai Full ( 7 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Nam Bác Sĩ Và Nữ Thạc Sĩ Full ( 9 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Yêu Nữ Hoành Hành Full ( 26 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012 Full ( 12 )
» Ai Đặt Tên Yêu Thương ? ( 1 )
» Trượng Phu Không Ngồi Yên Trong Phòng Full ( 22 )
» Chiếc Khăn Định Mệnh ( 6 )
» Sóng Gió Học Đường ( 14 )
» Phép Tắc Của Quỷ ( 5 )
» Lần Đầu Hồ Ly Tinh Biết Iu ( 27 )
» Hóa Ra Vượt Thời Gian Để Iu Anh Full ( 40 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Vương Phi! Nàng Không Thoát Được Ta Đâu ( 8 )
» Người Và Ma ( 7 )
» Chuyện Tình Thiếu Gia Mù ( 0 )
» May Mắn, Chính Là Anh ! ( 0 )
» Căn Biệt Thự Hoàng Tử ( 34 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Ai Cần Ngươi Chứ ! Tình Yêu ( 2 )
» Tình Không Tên ( 2 )
» Anh Và Em ... Cùng Một Thế Giới ! ( 1 )
» Con Bé Nhà Quê Kết Hôn Thôi ( 1 )
» Đợi Gió Giao Mùa ( 11 )
» Siêu Cấp Thư Đồng ( 2 )
» Nghiệt Yêu Full ( 381 )
» Từ Bi Thành Full ( 339 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 1 Full ( 329 )
» Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Quyển 2 ( 326 )
» Hai Thế Giới Chung Một Con Đường ( 316 )
» Vương Phi Của Bá Vương - Nhược Nhi Phi Phi Full ( 314 )
» Thái Tử Phi Thất Sủng Full ( 297 )
» Tiểu Thiếp Vị Thành Niên Full ( 295 )
» Ngược Ái – Vương Gia Tàn Bạo Tuyệt Ái Phi ( 278 )
» Dụ Tình, Lời Mời Của Boss Thần Bí Full ( 276 )
» Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài ( 275 )
» Bạo Vương Liệt Phi ( 264 )
» Xách Ba Lô Lên Và Đi ( 226 )
» Bạn Trai Ta Là Sói Full ( 208 )
» Cạm Bẫy Hôn Nhân Full ( 187 )
» Hào Môn Kinh Mộng ( 176 )
» Đồng Lang Cộng Hôn Full ( 168 )
» Năm Mươi Thước Thâm Lam Full ( 163 )
» Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân Full ( 159 )
» Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung ( 158 )
» Bên Kia Của Sự Sống ( 154 )
» Nghe Nói Anh Yêu Em Full ( 152 )
» Mắt Mèo ( 151 )
» Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh Full ( 144 )
» Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người Full ( 144 )
» Giai Kỳ Như Mộng Full ( 135 )
» Độc Dược Phòng Bán Vé ( 133 )
» Nhà Bên Có Lang Full ( 133 )
» Bản Sắc Thục Nữ Full ( 132 )
» Độc Sủng Băng Phi Full ( 131 )
» Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại Full ( 131 )
» Tấm Vải Đỏ ( 131 )
» Chỉ Làm Vương Phi Của Ngươi ( 130 )
» Hái Sao (Trích Tinh) Full ( 129 )
» Bí Mật Tình Yêu Full ( 122 )
» The Ring ( 122 )
» Hai Người Giám Hộ Của Enji Full ( 120 )
» Người Săn Ác Quỷ Full ( 118 )
» Hải Thượng Phồn Hoa Full ( 118 )
» Yêu Nghiệt Nhớ Thuần Ngốc Full ( 117 )
» Chuyến Tàu Tình Yêu Của Trùm Xã Hội Đen Full ( 115 )
» Tượng Gỗ Hoá Trầm Full ( 114 )
» Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút Full ( 113 )
» Bình Minh và Hoàng Hôn Full ( 112 )
» Giấc Mơ Áo Cưới Full ( 109 )
» Harry Potter Và Hòn Đá Phù Thủy ( 107 )
» Mẫu Đơn Của Hắc Báo Full ( 106 )
» Năm Tháng Là Đóa Hoa Hai Lần Nở Full ( 105 )
» Ông Chủ Là Cực Phẩm Full ( 104 )
» Quỷ Công Liệt Nữ ( 103 )
» Buông Tay Để Yêu Full ( 103 )
» Em Là Một Áng Mây Full ( 101 )
» Chân Ngắn Làm Gì Mà Xoắn ( 99 )
» Cám Ơn Anh, Khiến Em Cảm Thấy Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này Full ( 99 )
» Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây Full ( 97 )
» Đại Thanh Tửu Vương Full ( 97 )
» Adeline Bên Sợi Dây Đàn Full ( 97 )
» Nhắm Mắt Thấy Paris Full ( 94 )
» Quán Trọ Hoang Thôn ( 93 )
» Mướn Chồng Full ( 93 )
» Ác Nhân Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước Full ( 92 )
» Ác Bá Cửu Vương Gia Full ( 91 )
» Anh, Em Sai Rồi Full ( 88 )
» Không Gia Đình Full ( 87 )
» Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi Full ( 87 )
» Lưu Quang Dạ Tuyết Full ( 87 )
» Ác Ma Xấu Xa Lão Đại Full ( 85 )
» Giọt Nắng Thiên Đường Full ( 83 )
» Khẩu Vị Nặng Full ( 82 )
» Hoa Hồng Xứ Khác Full ( 79 )
» Anh Sẽ Phải Yêu Em Full ( 79 )
» Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu ( 79 )
» Minh Vương ( 77 )
» Bang Chủ Đoạt Yêu Full ( 77 )
» Cho Anh Hôn Em Một Cái Nào Full ( 75 )
» Đáng Tiếc Không Phải Anh Full ( 75 )
» Ma Vương Tuyệt Tình Full ( 74 )
» Trinh Nữ Báo Thù ( 73 )
» Không Thể Buông Tay Full ( 73 )
» Tôi Là Một Ác Quỷ ( I'm A Devil) ( 72 )
» Hân Hân Hướng Vinh Full ( 72 )
» Hoàng Tử Cát Tường Full ( 72 )
» Chỉ Là Hoàng Hậu Full ( 70 )
» Nhàn Vân Công Tử ( 70 )
» Không Thể Không Yêu Full ( 69 )
» Hạt Đậu Tương Tư ( 69 )
» Phòng Trọ Ba Người Full ( 69 )
» Con Gái của Biển Cả Full ( 67 )
» Bán Tướng Công Full ( 67 )
» Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bá Đạo Quân Full ( 66 )
» Bản Tình Ca Buồn Full ( 66 )
» Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi Full ( 65 )
» Cocktail Cho Tình Yêu Full ( 65 )
» Tù Phi - Đam Mỹ ( 64 )
» Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau Full ( 64 )
» Ảo Mộng Tru Yêu Full ( 64 )
» Người Khăn Trắng - Quyển 8 ( 63 )
» Buổi Chiều Windows Full ( 63 )
» Khách Điếm Đại Long Môn Quyển 1 Full ( 63 )
» Cho Bạc Hà Thêm Đường Full ( 62 )
TRUYỆN FULL

Truyện Mới Thông Báo Truyện Full Game Mobile Tìm Kiếm


TÌM KIẾM TRUYỆN NHANH, CHÍNH XÁC
+ Tìm Kiếm Nhanh Bằng Google ( Tìm Từ Khóa Tự Do )
+ Tìm Kiếm Có Hiển Thị Thống Kê ( Gõ Tên Truyện bằng Tiếng Việt Có Dấu )



Đọc Truyện, Truyện Cười Truyện Teen Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Gay Truyện 18+ Đam Mỹ
Kênh Truyện : Bạn Đang Đọc

Bạn Học, Chào Em! Full


Gõ Vào Số Trang Muốn Xem Nhanh :

Facebook Zing

Page 1 of 812378»
Forum moderator: bekeo_ham412 
Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Bạn Học, Chào Em! Full (Tát Không Không)
Bạn Học, Chào Em! Full
heoubaotam [ ID:20 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 7261 XU | Đang Offline
Cấp 6 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 1
Thời Gian: Thứ 4, 24/10/2012, 20:21
Gửi Tin Nhắn Đến heoubaotam
Tìm Bài Viết Của heoubaotam

Tên truyện: Bạn Học, Chào Em!
Tác giả: Tát Không Không

Mục lục: Ngôn Tình,hiện đại

Trên giường lớn mềm mại, hai thân thể trần trụi quấn chặt lấy nhau.


Hơi thở nóng rực, mồ hôi nhỏ giọt, tiếng rên rỉ khe khẽ, tất cả tạo nên một phong cảnh thật ám muội.


Bàn tay anh chu du trên thân thể trắng mịn như tuyết của cô, lướt tới đâu là đốt lửa nóng rực tới đó, làm nhen nhóm trong cơ thể cô dục vọng nguyên thủy nhất.


Đôi mắt anh như ẩn chứa ánh sao lấp lánh, bờ môi anh thật ấm áp mềm mại. Những sợi tóc rối tung của anh dính sát vào nhau ở hai bên thái dương, trông thật gợi cảm biết bao.


Hô hấp của bọn họ dây dưa lẫn nhau, thân thể của bọn họ quấn chặt lấy nhau.


Anh thành thục khiêu khích sự mẫn cảm của cô, làm toàn thân cô tê dại.


Khát vọng của cô bị kích thích càng trở nên mãnh liệt, chỉ chực phát tiết trào ra.


Cô nhắm mắt lại, chờ đợi thời khắc sắp xảy ra.


Thế nhưng, anh dừng lại.


Cô mở mắt, gấp gáp hỏi dồn: "Sao vậy?”.


Anh thở dài, "Em lớn lên thực sự quá xấu, anh không làm được".


Cô cái khó ló cái khôn, "Lấy chăn bịt kín mặt em được không?”.


Đôi mắt anh sáng lên, "Cách này rất hay".


Vì vậy, mặt của cô bị khăn trải giường bịt kín.


Cuộc vận động trên giường lại tiếp tục.


Cô cảm giác được anh đang đặt vật rắn chắc của mình ở nụ hoa của cô, sau đó vặn người, tiến vào cơ thể cô.


Một cơn đau nhức kéo tới, cô thảm thiết kêu lên, sau đó...


Dụ Vi Hề bỗng nhiên mở mắt ra, tỉnh lại.


Cô thở dốc, hốt hoảng phủ định.


Trời xanh, đất rộng, đức mẹ Ma-ri-a, chúa Jesus, ngọc đế, vương mẫu, diêm vương, quỷ dạ xoa.


Thật sự là một giấc mộng kinh khủng, hèn hạ!


Lúc gã kia chê mình xấu xí, cô không đá phăng hắn xuống giường thì thôi, trái lại còn đề nghị hắn lấy chăn che mặt mình vào?!


Quan trọng hơn, bộ dáng gã đó sao lại giống y như đúc tên con trai mình căm hận nhất đời?


Dụ Vi Hề, mày đúng là quá đói khát!


Dụ Vi Hề vừa tự mắng mình vừa lau mồ hôi lạnh trên trán, nhưng tay vừa đưa lên, lập tức cứng đờ lại - cô nghe thấy hai trái tim đang đập.


Một đương nhiên là của mình, còn lại là... Cô chậm rãi quay đầu, đập vào mắt là khuôn mặt cô không muốn nhìn thấy nhất.


Nước da trắng trẻo, đôi mắt trong veo, cái mũi cao thẳng, làn môi mỏng manh, còn cả thân thể gầy gò trần trụi nữa.


Mộ Tử Khâm, là Mộ Tử Khâm.


Dụ Vi Hề cố gắng nhắm mắt, mở ra, nhắm mở, nhắm mở, lặp đi lặp lại rồi lặp đi lặp lại, hắn vẫn ở đó không biến mất.


“A!!!”.


Tiếng hét chói tai rạch ngang bầu trời, làm vô số chim nhỏ hoảng sợ bay lên.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

heoubaotam [ ID:20 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 7261 XU | Đang Offline
Cấp 6 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 2
Thời Gian: Thứ 4, 24/10/2012, 20:21
Gửi Tin Nhắn Đến heoubaotam
Tìm Bài Viết Của heoubaotam

Chương 1
Năm năm trước.
“Tùng tùng tùng tùng tùng tùng!”. Một nữ sinh đang chạy như bay trên hành lang của trường trung học Tùng Hoa.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú, đôi mắt trong như nước, làn da trắng nõn nà, đáng yêu, ôn hoà tựa như một con vật nhỏ nhưng trên vầng trán mịn màng lại lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.

Chết rồi, chết rồi, lần này chết chắc rồi! Không ngờ lại ngủ quên, ngày đầu tiên đi học mà đã vào muộn nhất định sẽ bị phê bình nghiêm khắc mất!

Dụ Vi Hề vừa oán giận bản thân vừa sải dài hai chân, chạy thục mạng về phía trước.

Ai ngờ ngay chỗ rẽ, cô lại đâm sầm vào một người khác.

Vì chạy quá nhanh nên lực va chạm vào nhau cực mạnh. Trong lúc choáng váng, Dụ Vi Hề ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng của cây mộc hương, thấm sâu vào tận tim gan.

Dụ Vi Hề biết người này là một nam sinh - vì ngực anh ta vừa cứng lại vừa phẳng.

Nhưng giờ không kịp nghiên cứu nhiều như vậy, cô nói to một tiếng “xin lỗi” rồi không hề ngẩng đầu lên mà tiếp tục lao về phía trước.

Chính bởi vậy, Dụ Vi Hề không nhìn thấy phía sau mình, người bị cô va vào đang che cánh tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Lúc này, Ngô Luật Quần đi lên từ phía sau, nhìn người bạn tốt, tò mò hỏi thăm: “Sao sắc mặt lại tái nhợt thế kia? Không sao chứ?”.

Người bị va vào cúi đầu, phủ tóc xuống che mắt. Một lúc lâu sau, anh ta mở miệng, giọng nói âm u.

“Con bé kia chết chắc rồi”.
Nhờ vào tốc độ chạy thục mạng, Dụ Vi Hề rốt cục cũng chạy vào được phòng học lớp tám năm hai trung học chỉ trước tiếng chuông báo vào giờ trong nháy mắt.

Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, suýt nữa thì muộn. Dụ Vi Hề thở hổn hển vỗ ngực, đến khi hít thở lại bình thường mới phát hiện ra toàn bộ các bạn trong lớp đều đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn vị khách không mời mà đến là cô khiến cô xấu hổ vô cùng. May là ba giây sau, thầy Tưởng - giáo viên chủ nhiệm lớp - cũng bước vào phòng học, bắt đầu giới thiệu cô với cả lớp.

“Các em, hôm nay lớp chúng ta có một học sinh mới chuyển đến, tên là Dụ Vi Hề. Thực ra bạn Dụ học trên các em một lớp, nhưng năm ngoái vì cứu một con chó nhỏ mà bị ô tô đâm, chân bị thương nên phải tạm nghỉ học một năm”. Thầy Tưởng hít một hơi thật sâu, kích động biểu dương: “Tinh thần liều mình vì chó này đáng quý biết bao, mọi người hãy cùng vỗ tay nào!”.

Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Dụ Vi Hề nhếch miệng, mỉm cười cứng ngắc.

Thực ra, chuyện không phải như thế.
Mạch suy nghĩ của cô quay về cái ngày gặp chuyện không may ấy.

Đó là một ngày cuối tuần, vì phải vội đi học lớp bổ túc không kịp ăn, nên Dụ Vi Hề vào cửa hàng thức ăn nhanh mua một cái hamburger.

Đang trên đường về nhà, Dụ Vi Hề bỗng thấy có điểm không bình thường, hình như có cái gì đó đang đi theo mình.

Quay đầu, cô nhìn thấy một con chó to đùng.

“Mày... mày muốn làm gì?”. Dụ Vi Hề nhìn con chó to khoảng bằng nửa người mình, hoảng hốt.

Con chó dùng đôi mắt sáng long lanh nhìn cô, rồi lại nhìn chằm chằm vào cái túi đựng hamburger trên tay cô.

“Mày muốn ăn hả?”. Dụ Vi Hề hỏi.
Con chó vội vươn đầu lưỡi, nuốt nước bọt ừng ực.

Trong đầu Dụ Vi Hề bắt đầu đấu tranh: Bây giờ phải đi học nên không còn thời gian mua gì ăn nữa. Nếu cho nó hamburger thì mình sẽ bị đói, bị đói sẽ không thể tập trung nghe giảng, không thể tập trung nghe giảng thành tích sẽ giảm sút, thành tích giảm sút sẽ không vào được đại học, không vào được đại học sẽ không tìm được việc làm, không tìm được việc làm thì mình sẽ phải ra ngủ ngoài đường.

Dụ Vi Hề tưởng tượng ra tình cảnh mình quần áo tả tơi, đắp tờ báo rách ngủ ở đầu đường, sợ đến phát run.

Phục hồi lại tinh thần, cô hắng giọng: “Này chó, nhìn mày da lông trơn bóng, sạch sẽ thế này nhất định là được ăn rất ngon, chắc không thích loại đồ ăn đầy bụi bặm này đâu. Mày quay về với chủ đi”.

Nói xong, Dụ Vi Hề xoay người đi về phía trước.

Con chó ngồi xổm tại chỗ, tiu nghỉu nhìn theo cô đi xa dần.

Nhưng lúc này, một trận gió thổi qua, khiến mùi của chiếc hamburger lan toả trong không khí.

Trong nháy mắt, con chó nổi thú tính, làm một hành động hết sức ti tiện - nó xông lên, ngoạm cái túi hamburger từ trong tay Dụ Vi Hề xuống. Sau đó, chạy như bay về phía trước.

Dụ Vi Hề sững sờ tại chỗ, ba giây đồng hồ sau rốt cục cũng có phản ứng.

Cô bị cướp. Cô bị một con chó cướp!

Không thể nhịn được nữa! Dụ Vi Hề không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng đuổi theo.

Vì vậy, trên lối đi bộ, một người một chó chạy như bay.

“Đứng lại, mày đứng lại đó cho tao!”. Dụ Vi Hề hét to.

Không hét còn đỡ, vừa mới hét một câu thì con chó lại càng chạy nhanh hơn, bốn chân cứ bật tung lên khỏi mặt đất, bộ lông bị gió thổi dựng cả lên.

Cuối cùng, lúc đuổi tới lối đi bộ, Dụ Vi Hề đã tức giận tới mức mê muội, không hề phát hiện đèn đỏ đang sáng lên, lao luôn sang đường theo con chó.

Thực ra theo nguyên tắc mà nói, khi đó xe cũng không nhiều lắm, cô hoàn toàn có thể an toàn chạy sang phía bên kia đường.

Nhưng đến giữa đường, con chó bỗng nhiên khựng lại.

Dụ Vi Hề không tránh kịp, chân đạp thẳng lên cái mông béo ú của con chó. Vì mông co dãn, vì quán tính, vì tất cả những kiến thức vật lí khó ưa, Dụ Vi Hề bị bật lùi về phía sau một bước.

Đúng lúc này, từ phía sau lại có một chiếc xe lao tới, Dụ Vi Hề bị đụng ngã xuống đất.

Đau.
Đau quá!
Dụ Vi Hề xoa xoa cẳng chân phải, nước mắt lưng tròng trào ra.

Tài xế gây tai nạn nhanh chóng gọi điện thoại cấp cứu, người xung quanh cũng cấp tốc xông tới.

Lúc này, qua tầm nhìn mơ hồ, Dụ Vi Hề thấy con chó mang tội vốn đã chạy sang bên đường bên kia chậm rãi bước quay lại, đặt túi hamburger bên cạnh cô sau đó chạy như bay rời khỏi hiện trường.

Những người vây xem khẽ xì xào.
“Hình như cô gái này vì muốn cứu con chó kia nên mới bị đâm phải”.

“Không ngờ con chó kia còn mang hamburger đến trả ơn, dễ thương quá!”.

“Đúng vậy, nhìn mắt con chó đó đã biết ngay là rất có giáo dục, tôi cũng muốn nuôi một con”.

Nhìn một bãi nước bọt dính trên túi, Dụ Vi Hề khóc không ra nước mắt.

Đó chính là mọi chuyện từ đầu đến cuối.

“Tuy rằng bạn Dụ Vi Hề tạm nghỉ học hơn một năm nhưng vì hồi nhỏ bạn ấy đã đi học sớm một năm nên các em bằng tuổi nhau cả. Mọi người đều là bạn cùng lứa, thầy tin chắc rằng các em sẽ thân nhau nhanh thôi”. Thầy Tưởng quay đầu, cười niềm nở chỉ vào chỗ trống thứ hai từ dưới lên trong một tổ, nói: “Vi Hề, em ngồi ở đó nhé. Có vấn đề gì cứ hỏi các bạn”.

Dụ Vi Hề nói cảm ơn rồi vác cặp ngồi xuống chỗ của mình.

“Đúng rồi, hai bạn Mộ Tử Khâm và Ngô Luật Quần đi đâu rồi?”. Thầy Tưởng nhìn về phía hai chỗ trống gần Dụ Vi Hề, nghi ngờ hỏi.

“Thưa thầy, vừa rồi Mộ Tử Khâm tập bóng rổ bị trật khớp cổ tay, Ngô Luật Quần đưa bạn ấy xuống phòng y tế rồi ạ”. Có bạn trả lời.

“Hoá ra là thế, được rồi, tiết này là tiết tự học, các em tự giác nhé”. Thầy Tưởng dặn dò rồi đi khỏi phòng học.

Dụ Vi Hề đang chuẩn bị lấy sách vở ra để học thì nữ sinh bên cạnh bỗng chìa tay ra: “Chào cậu, tớ là Lâm Nhan Ngạn, là bạn cùng bàn với cậu”.

“Chào cậu”. Dụ Vi Hề vươn tay nắm lại, trong lòng xúc động. Bạn nữ này xinh quá!

Da dẻ trắng nõn nà, đôi mắt to sáng như ngọc, mũi cao thẳng, nhìn trông cứ như con lai.

Lâm Nhan Ngạn đột nhiên hỏi: “Cậu thích nước hoa hương bách hợp hay hoa hồng?”.

Dụ Vi Hề mặc dù không rõ ý bạn nhưng vẫn trả lời: “Hương hoa hồng”.

“Cậu thích ăn thịt bò hay tôm?”. Lâm Nhan Ngạn tiếp tục hỏi.

“Thịt bò”. Dụ Vi Hề tiếp tục đáp.

“Nếu như cậu làm phù dâu, liệu có có trang điểm đẹp hơn cô dâu không?”.

“Không, vì... nếu thế sẽ bị cô dâu đuổi giết”.

Lâm Nhan Ngạn thoả mãn nở nụ cười, “Toàn bộ đều trả lời chính xác, tớ quyết định chọn cậu làm phù dâu cho tớ”.

“Cậu sắp kết hôn à?”. Dụ Vi Hề kinh ngạc.

“Thì đằng nào tớ chẳng phải kết hôn, lo trước tốt hơn mà”. Lâm Nhan Ngạn vươn tay, “Quyết định thế nhé, từ hôm nay trở đi, cậu là bạn tớ. Ai dám bắt nạt cậu cứ nói với tớ, tớ sẽ cho nó một trận”.

Có thể quen biết với một người đẹp thú vị như thế, Dụ Vi Hề hoàn toàn cam tâm tình nguyện. Vì vậy, cô cũng vươn tay ra.

Hai tay nắm chặt, hai người nhìn nhau cười, một tình bạn từ đó nảy sinh.

Sau hai tiết học tiếp theo, Dụ Vi Hề cảm thấy mình thực sự may mắn đến lạ thường. Lớp học này quả là một lớp ngoan ngoãn, mọi người đều có vẻ thân thiện. Xem ra, sau này cô học ở đây sẽ rất vui vẻ.

Nhưng thời gian vui sướng luôn kéo dài không lâu. Giữa tiết học, Ngô Luật Quần ngồi sau cô đã về. Người này cao to đẹp trai, làn da màu đồng cổ, có một nụ cười ấm áp khiến người ta bỗng nhiên sinh thiện cảm.

Lâm Nhan Ngạn hỏi: “Sao Mộ Tử Khâm không về?”.

Ngô Luật Quần đáp: “Cậu ấy bị thương rất nặng, muốn nghỉ ngơi hai ngày”.

Lâm Nhan Ngạn nghi ngờ: “Vừa rồi nhìn cậu ấy cũng có thế nào đâu, sao tự dưng lại thành nghiêm trọng thế?”.

Ngô Luật Quần giải thích: “Vừa rồi chỉ là trật khớp, kết quả lúc đang đi trên hành lang bị một nữ sinh va vào lại thành gãy xương”.

Lâm Nhan Ngạn hiếu kỳ: “Vậy nữ sinh đó là người học lớp nào?”.

Ngô Luật Quần lắc đầu: “Tớ không biết, Tử Khâm cũng không nhận ra, có điều cô ta đâm vào người khác xong lại bỏ chạy”.

Nghe vậy, cả người Dụ Vi Hề bỗng nhiên lạnh toát. Trong nháy mắt, cô nhớ lại một vài chuyện.

Sáng sớm hôm nay, lúc cô va vào người kia hình như đã nghe thấy một tiếng “rắc” vang lên.

Lẽ nào – mình thực sự đã làm gãy cổ tay người ta rồi?!

Dụ Vi Hề lòng tràn đầy hổ thẹn, đang muốn thừa nhận hành vi phạm tội với hai người thì chợt nghe thấy Lâm Nhan Ngạn kêu lên: “Hỏng bét, cuối tuần tới chính là trận thi đấu bóng rổ với Kiến Trung, Mộ Tử Khâm chắc chắn không thể tham gia được, nếu thế chẳng phải cậu ấy sẽ tức điên lên sao?”.

“Đó là điều đương nhiên”. Ngô Luật Quần tiếp lời: “Nữ sinh kia nếu bị điều tra ra, nhất định sẽ bị hành hạ đến sống không được mà chết cũng không xong”.

Cậu ta vừa dứt lời, máu trong người Dụ Vi Hề ngừng lưu thông hoàn toàn.

Mình... sẽ bị hành hạ đến sống không được mà chết cũng không xong?

Dụ Vi Hề miệng cười cứng ngắc, giả vờ thoải mái hỏi: “Này, Mộ Tử Khâm là ai thế? Lợi hại lắm à?”.

“Mộ Tử Khâm là nhân vật quan trọng trong trường chúng ta, ngoại hình gia thế đều là đệ nhất. Cậu ta chính là đội trưởng đội bóng rổ, nữ sinh theo đuổi cậu ta nhiều không kể xiết. Tuy rằng bình thường tính tình người này khá hiền hoà, nhưng ”, Lâm Nhan Ngạn đắc ý nheo mắt lại, “Dựa vào năng lực quan sát và trinh thám tuyệt đỉnh của mình, tớ phát hiện ra, nếu đã chọc tới Mộ Tử Khâm thì hãy tự chuẩn bị quan tài cho tốt đi. Thế nên, nếu tớ mà là nữ sinh kia, cho dù chết cũng sẽ không thừa nhận mình đã đâm phải cậu ta”.

Nói đến đây, môi Dụ Vi Hề đã hoàn toàn trắng bệch. Cô quyết định, vì suy nghĩ cho sự an toàn tính mạng của mình, nhất định phải giấu nhẹm chuyện này đến cùng!


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

heoubaotam [ ID:20 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 7261 XU | Đang Offline
Cấp 6 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 3
Thời Gian: Thứ 4, 24/10/2012, 20:21
Gửi Tin Nhắn Đến heoubaotam
Tìm Bài Viết Của heoubaotam

Chương 2
Vì sợ nên Dụ Vi Hề không dám thành thật tự thú mà chọn cách chôn chuyện này vào trong lòng.

Mỗi lần nhìn thấy chỗ ngồi trống đằng sau, Dụ Vi Hề luôn cảm thấy rất xấu hổ, âm thầm cầu khẩn cho Mộ Tử Khâm nhanh khỏi hẳn. Nhưng vừa nghĩ sau khi cậu ta khỏi hẳn sẽ quay về trường học điều tra thủ phạm thì Dụ Vi Hề lại đê tiện cầu khẩn ông trời hãy để cậu ta phục hồi chậm chậm thôi.

Thế là, trong lúc cô còn chưa quyết định được thì một tuần lễ đã trôi qua.

Tiết đầu tiên của sáng hôm nay là thể dục, sau tiếng chuông vào học, tất cả mọi người xuống sân tập hợp. Dụ Vi Hề đang đi trên cầu thang thì phát hiện quên chưa để điện thoại di động ở lại lớp. Nếu như bị ông thầy thể dục hắc ám kia phát hiện cô mang điện thoại di động đi học thì nhất định cô sẽ bị phạt chạy năm vòng quanh sân. Để tránh chuyện xui xẻo này, Dụ Vi Hề nhanh chóng chạy về phòng học cất điện thoại di động.

Nhưng khi đẩy cửa lớp học ra, Dụ Vi Hề giật mình tại chỗ - phòng học đáng lẽ không còn ai lại có một nam sinh đang ngồi bên trong.

Đôi mắt trong veo đen láy, lông mày rậm đẹp lạ thường, cái mũi cao thẳng tuấn tú, đôi môi hơi mỏng mềm mại như nước. Những tia nắng của sáng sớm luồn vào qua cửa sổ, bao phủ toàn thân cậu ta bằng một luồng sáng vàng lung linh tựa như một bức tranh đẹp nhất thế gian.

Đang thưởng thức sắc đẹp, Dụ Vi Hề vô tình thoáng nhìn thấy tay trái cậu ta đang quấn vải băng, trong lòng ngay lập tức lạnh toát.

Băng bó... Gãy xương... Mộ Tử Khâm!
Người đó là Mộ Tử Khâm!
Nhận ra điều kinh khủng này, Dụ Vi Hề có tật giật mình lập tức cúi đầu, đang chuẩn bị xoay người đi ra ngoài lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo hỏi: “Cậu là ai?”.

Dụ Vi Hề tự nhủ trong lòng, phải bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh, nghìn vạn lần phải bình tĩnh. Cô hít sâu một hơi, nói: “Tớ... Tớ là học sinh mới chuyển đến tuần trước”.

Mộ Tử Khâm gật đầu, “Thảo nào chưa từng nhìn thấy cậu”.

“À”, Dụ Vi Hề gắng gượng nhếch miệng, dùng hết sức lực duy trì giọng nói bình tĩnh, “Tiết thể dục bị muộn rồi, tớ đi trước đây”.

Nói xong, Dụ Vi Hề xoay người, phóng như bay ra ngoài cửa.

Trời ạ, còn ở cùng một chỗ với Mộ Tử Khâm nữa thì cô nhất định sẽ bị cảm giác tội lỗi sâu sắc làm tắc thở mất.

Ngay lúc cô xoay người, Mộ Tử Khâm từ từ, từ từ nheo mắt lại.

Anh nghĩ, bóng lưng lúc chạy của cô gái này nhìn cực kì quen mắt, giống – quả bí đao lùn đã đâm phải mình rồi lại sải hai cái chân ngắn nhanh như bay trốn khỏi hiện trường!

Trong nháy mắt, khi Dụ Vi Hề đang đi đến cửa phòng, cô bỗng cảm thấy phía sau áo bị níu chặt rồi tiếp đó bị một lực mạnh túm trở về phòng học. Sau một trận trời đất quay cuồng, cô thấy mình bị ép lên vách tường, còn Mộ Tử Khâm đang đứng ngay trước mặt cô, một đôi mắt đen như hắc ngọc thạch đang mạnh mẽ khống chế cô.

Dụ Vi Hề hoảng hồn, không chịu nổi sự dày vò trong lòng, hét lớn: “Xin lỗi, không phải tớ cố ý đâu, hãy tha thứ cho tớ!”.

Nghe vậy, mắt Mộ Tử Khâm trầm xuống, “Hoá ra cậu đã sớm biết mình là người đâm vào tôi”.

Cả người Dụ Vi Hề cứng ngắc, lông tơ dựng đứng hết cả lên.

Mộ Tử Khâm tiếp tục nói: “Nếu không phải tôi nhận ra thì cậu vẫn còn tiếp tục giả vờ không có chuyện gì xảy ra, đúng không?”.

Dụ Vi Hề nhắm chặt mắt lại. Tiêu đời, lần này chết chắc rồi!

Mộ Tử Khâm nâng cằm cô lên, hỏi từng câu từng chữ một: “Cậu nói xem, tôi nên dạy dỗ cậu thế nào đây hả... bí đao lùn?”.

“Xin lỗi, tớ thực sự không cố ý đâm vào cậu”. Dụ Vi Hề vội vã cầu xin, “Để bồi thường, tớ có thể đồng ý làm bất cứ chuyện gì”.

Mộ Tử Khâm nhíu mày, “Bánh bao thịt, cậu nói thật đấy chứ?”.

Vì mạng sống, Dụ Vi Hề gật đầu như giã tỏi, “Là thật mà! Tớ thề!”.

Mộ Tử Khâm chậm rãi tiến tới gần cô, khóe miệng nở một nụ cười đẹp đến tàn nhẫn, “Đây là cậu nói đấy nhé”.

Thấy tình hình này, tim Dụ Vi Hề thình thịch một tiếng rồi ngừng đập luôn.

Cô biết, cuộc sống trung học tốt đẹp của mình từ hôm nay trở đi đã chấm hết.

Dự cảm của Dụ Vi Hề quả rất chính xác. Để bù lại lỗi lầm của mình, trên cơ bản cô đã trở thành nô tỳ của Mộ Tử Khâm.

Tiết học nào cô cũng phải nắn nót chép một bản bài học cho cậu ta.

Mỗi lần giữa giờ, cô lại phải vội vàng chạy đi mua nước ngọt có ga cho cậu ta.

Mỗi ngày tan học, cô đều phải quét lớp thay cậu ta.

Nói chung, Dụ Vi Hề bây giờ, mỗi ngày đều phải săn đón những hoạt động của Mộ Tử Khâm.

Đối với những chuyện này, Dụ Vi Hề nghĩ chỉ cần nỗ lực thêm một chút là có thể chịu đựng được. Dù sao mình cũng làm gãy khớp xương của người ta, xấu xa cầu khấn cho tay cậu ta hồi phục chậm, lại còn chết cũng không chịu thừa nhận, giấu giếm đến cùng, đúng là hơi quá đáng.

Thế nhưng, có một vấn đề cô không thể chịu đựng được, đó chính là việc Mộ Tử Khâm mỗi ngày lại thay đổi biệt danh cho mình.

Cái gì mà bí đao lùn, bánh bao thịt, chân voi đủ các loại, từng tấc từng tấc tùng xẻo lòng tự trọng của cô.

Đang trong lúc ai thán cho số phận của bản thân, Mộ Tử Khâm lại cầm bút chọc chọc cô từ đằng sau, dùng ngữ khí không cho phép phản kháng để ra lệnh: “Cô béo, mau ôm đống sách bài tập số học đến văn phòng cho tôi”.

Dụ Vi Hề bất đắc dĩ nói thầm: “Đã nói biết bao nhiêu lần rồi, tớ không béo, chỉ là mặt hơi tròn tí thôi”.

“Đừng nói nhiều, mau đi đi”. Mộ Tử Khâm giục.

Dụ Vi Hề nhìn một đống sách bài tập cao ngất trên bục giảng, tiu nghỉu hỏi: “Cậu có phải là cán sự số học đâu, sao phải phụ trách ôm sách bài tập?”.

“Tôi không phải, nhưng Luật Quần phải”. Mộ Tử Khâm cắm đầu xem tạp chí, không thèm ngẩng lên, nói: “Cậu ta có việc đi ra ngoài, cậu dù sao cũng nhàn rỗi, giúp cậu ta đi”.

“Thế chẳng lẽ tớ ngoài việc hầu hạ cậu còn phải hầu hạ bạn tốt của cậu nữa à?”. Dụ Vi Hề bắt đầu có dấu hiệu phản kháng.

“Răng rắc”. Mộ Tử Khâm khẽ nói: “Còn nhớ rõ tiếng này không?... Răng rắc, răng rắc, răng rắc”.

Dụ Vi Hề sao có thể không nhớ rõ tiếng xương bị bẻ gãy này chứ, gần đây nó thường xuyên xuất hiện trong ác mộng của cô.

“Đừng có làm tăng thêm cảm giác tội lỗi của tớ nữa”. Dụ Vi Hề uể oải gục đầu xuống, chịu thua: “Tớ đi là được chứ gì”.

Nói xong, cô cam chịu đi lên trên bục giảng, vất vả ôm lấy chồng sách bài tập còn suýt cao hơn cả mình.

“Tớ về rồi đây”. Ngô Luật Quần đặt nước có ga vừa mua lên bàn, mới ngồi xuống đã lập tức nhớ ra: “Đúng rồi, còn phải ôm vở nữa”.

Mộ Tử Khâm kéo cậu ta, nói: “Yên tâm, tớ đã phái người làm giúp cậu rồi”.

“Ai cơ?”. Ngô Luật Quần hỏi.
“Đương nhiên là con bé kia rồi”. Mộ Tử Khâm giơ một ngón tay chỉ về phía cửa.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

heoubaotam [ ID:20 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 7261 XU | Đang Offline
Cấp 6 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 4
Thời Gian: Thứ 4, 24/10/2012, 20:22
Gửi Tin Nhắn Đến heoubaotam
Tìm Bài Viết Của heoubaotam

Lúc này, Dụ Vi Hề đang ôm đống sách bài tập cao như núi, lảo đảo tiến về phía trước, nhìn qua cứ như đang biểu diễn xiếc. Vì bị cản trở tầm nhìn nên cô lại tông thẳng vào khung cửa, đau đến chảy nước mắt.

“Đáng yêu quá”. Ngô Luật Quần cười vang.

Mộ Tử Khâm rút ánh mắt lại, chậm rãi nói: “Chờ đến khi tay cậu bị cô ta bẻ gãy thì chắc sẽ không nói thế được nữa đâu”.

“Đừng nhỏ mọn như vậy”. Ngô Luật Quần khuyên nhủ: “Người ta đã xin lỗi rồi, lại còn mỗi ngày lẽo đẽo theo cậu làm thay cậu đủ thứ việc, coi như là chuộc tội rồi mà”.

Mộ Tử Khâm hừ lạnh một tiếng, “Nếu không phải tớ nhận ra thì cô ta định sẽ vĩnh viễn giấu giếm hành vi phạm tội, nghĩ đến đấy tớ lại muốn nấu cô ta lên để ăn luôn cho hả dạ”.

“Vậy cậu định sẽ hành hạ cậu ấy bao lâu?”. Ngô Luật Quần hỏi.

Không đợi Mộ Tử Khâm trả lời, giọng của Lâm Nhan Ngạn đã vang lên bên tai bọn họ: “Các cậu hơi quá đáng rồi, sao lại thông đồng bắt nạt Vi Hề, để một nữ sinh ôm chồng vở nặng như vậy hả?”.

Nói xong, Lâm Nhan Ngạn nhanh nhẹn đi lên giúp đỡ Vi Hề.

Ngô Luật Quần cũng theo sát phía sau, có điều lại nói: “Nhan Ngạn, để tớ giúp cậu”.

Nhìn Dụ Vi Hề ngoài cửa lớp, đôi mắt sáng như sao của Mộ Tử Khâm thoáng loé lên. Anh thì thào trả lời câu hỏi vừa rồi của Ngô Luật Quần: “Đương nhiên là càng lâu càng tốt”.

Sau hai tháng ác mộng, Dụ Vi Hề mong trăng mong sao, rốt cục cũng mong được đến ngày cổ tay Mộ Tử Khâm khỏi hẳn.

Sau này không bao giờ phải nghe cậu ta sai khiến nữa! Dụ Vi Hề hưng phấn tới cực điểm, còn mang bánh ga-tô tự nướng ở nhà đến chia cho tất cả các bạn trong lớp cùng thưởng thức.

Cô đang chìm đắm trong niềm vui sướng lấy lại được tự do thì giọng nói lạnh như băng của Mộ Tử Khâm cất lên: “Cậu đang chúc mừng cái gì à?”.

Dụ Vi Hề cười cười nịnh nọt: “Ừ, bọn tớ đang chúc mừng cổ tay cậu khỏi hẳn”.

Lâm Nhan Ngạn bổ sung: “Đồng thời cũng chúc mừng cậu ấy sau này không phải chịu sự hành hạ, nghe lời cậu sai khiến nữa”.

Mộ Tử Khâm nheo mắt, độ cong trên khóe miệng ẩn chứa nguy hiểm: “Tôi có đồng ý như thế à?”.

Tim Dụ Vi Hề treo ngược: “Nhưng tay cậu khỏi rồi, đâu cần tớ làm giúp cậu mọi việc nữa”.

“Cậu thực sự không cần làm việc giúp tôi, nhưng”, Ánh mắt Mộ Tử Khâm sáng lên một cách gian ác, “Từ hôm nay trở đi, cậu phải giúp việc cho đội bóng rổ”.

“Là sao?”. Lâm Nhan Ngạn không hiểu.
Ngô Luật Quần giải thích giúp cô: “Tử Khâm quyết định để Vi Hề làm trợ lí đội bóng rổ của bọn tớ”.

“Nhưng tớ thực sự không có hứng thú với hoạt động ngoài giờ!”. Dụ Vi Hề từ chối khéo.

“Biết gì không?”. Mộ Tử Khâm nhìn cô, chậm rãi nói: “Vì lực va chạm mạnh của cậu mà làm hại tôi không thể tham gia thi đấu, trực tiếp dẫn tới thất bại trước Kiến Trung. Kết quả, bây giờ cứ nhìn thấy bọn họ là thành viên đội bóng rổ bọn tôi lại phải đi đường vòng... Cậu thử nói xem, có đúng là nên dùng hành động thực tế thể hiện chút áy náy với toàn bộ đội bóng rổ không?”.

Mộ Tử Khâm nói, lại thành công khơi lên cảm giác tội lỗi mạnh mẽ của Dụ Vi Hề. Cô suy nghĩ một chút, nghĩ rằng làm trợ lí đội bóng rổ chí ít cũng dễ hơn làm chân chạy việc cho Mộ Tử Khâm nên đồng ý.

Lâm Nhan Ngạn kéo Ngô Luật Quần sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Mộ Tử Khâm rốt cục lại có âm mưu gì thế?”.

Ngô Luật Quần khẽ đáp: “Lần này thua trận đấu, tâm trạng mọi người không tốt, thế nên có người chĩa luôn mũi tên vào Vi Hề nói cậu ấy là kẻ đã hại Tử Khâm không thể tham gia trận đấu. Tớ đoán Tử Khâm đang muốn cho Vi Hề tự chui đầu vào lưới, để lửa giận của cả đội bóng rổ đốt cháy cậu ấy luôn”.

Lâm Nhan Ngạn thở dài: “Chọc phải cậu ấy, Vi Hề thật đúng là không may”.

Lúc này, người đang chuẩn bị đảm nhiệm vai trò trợ lý Dụ Vi Hề cảm thấy mũi ngứa ngứa, bỗng hắt xì một cái. Cô xoa xoa mũi, lẩm bẩm nói: “Kỳ quái, ai đang nói mình ấy nhỉ?”.

Phán đoán của Ngô Luật Quần hoàn toàn chính xác. Mộ Tử Khâm đúng là muốn để cả đội bóng rổ phối hợp với mình cùng chỉnh Dụ Vi Hề.

Nhưng điều cậu ta không ngờ tới chính là, Dụ Vi Hề này không ngờ chưa đến hai, ba ngày đã đối phó được hết với cả đám đội viên phẫn nộ kia.

Biết đầu sỏ gây chuyện sắp tới, các đội viên đều đã chuẩn bị mấy câu lạnh nhạt cộng thêm mấy trò đùa dai. Nhưng lần đầu gặp Dụ Vi Hề, thấy cô sợ hãi cười lấy lòng bọn họ, các đội viên không thể tức giận nổi. Sau đó, cô lại đưa bánh ga-tô đã làm sẵn ở nhà ra chuộc tội. Mấy tên này thấy có ăn là tất cả đều tươi cười như hoa, thân thiện xúm lại xung quanh cô.

Tiếp đó, mỗi ngày Dụ Vi Hề đều làm những món điểm tâm khác nhau tới mời khách, cái đám đứng núi này trông núi nọ kia cứ thế mà bị mua chuộc. Cả ngày xúm quanh cô, khen cô tay nghề tốt, khen cô dễ thương, khen cô là trợ lí tốt nhất của đội bóng rổ từ trước tới nay. Cứ tiếp tục được khen như vậy, Dụ Vi Hề sẽ bị tung hê thành con heo nhỏ bay trên trời mất.

Mộ Tử Khâm cảm thấy khó chịu với tình huống mà mình không khống chế được nên thường thường tự ra tay chỉnh Dụ Vi Hề.

Ví dụ như buổi trưa hôm nay, mặt trời gay gắt như muốn hoà tan tất cả mọi vật, không khí cũng bức bối như dính giấy lên mũi người ta. Những người đi trên đường, da toàn thân đều như sắp bị đốt cháy hết.

Ngay trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, Mộ Tử Khâm và Ngô Luật Quần đang chơi bóng rổ trong sân bóng có điều hoà nhiệt độ. Mà Dụ Vi Hề lại bị ép chạy đi mua đồ uống cho bọn họ dưới ánh mặt trời gay gắt.

“Lâu như vậy rồi còn chưa về, liệu có phải bị say nắng rồi không?”. Ngô Luật Quần nhíu mày, “Tử Khâm, lần này cậu quá đáng rồi đấy”.

“Thế à? Con heo nhỏ đó người khoẻ như trâu ấy, không sao đâu”. Mộ Tử Khâm nhắm vào khung giỏ, ngón tay khẽ cử động, một đường bóng tuyệt đẹp hoàn thành.

“Tớ nghĩ Vi Hề không tệ, dễ thương, tính cách cũng tốt, bánh ga-tô cậu ấy làm càng là đệ nhất”. Ngô Luật Quần khuyên nhủ: “Cậu đừng làm khó cậu ấy nữa”.

“Thế nào, cậu định bỏ qua Lâm Nhan Ngạn mà quay sang theo đuổi Dụ Vi Hề à?”. Mộ Tử Khâm nhàn nhạt liếc xéo bạn tốt.

Ngô Luật Quần mỉm cười, “Yên tâm, tớ sẽ không từ bỏ Nhan Ngạn đâu”.

“Đúng là không hiểu sao cậu lại thích cái người cuồng kết hôn kia nữa?”. Mộ Tử Khâm nảy người lên, lại là một pha bóng đẹp mắt rơi vào giỏ.

“Tớ tự biết là được”. Ngô Luật Quần cười cười, nói: “Tớ bảo này Tử Khâm, cậu cũng nên có bạn gái đi. Hoa hậu giảng đường của chúng ta Nghiêm Tiểu Tiểu chẳng phải vẫn rất ưu ái cậu ư, cả ngày đều tặng quà, cứ thử gặp gỡ xem thế nào”.

“Không có hứng thú”. Mộ Tử Khâm nhàn nhạt đáp.

“Hoá ra cậu không thích kiểu xinh đẹp, vậy thử kiểu dễ thương hiền lành đi, như Dụ Vi Hề chẳng hạn”. Ngô Luật Quần chớp mắt với Tử Khâm.

“Bánh bao thịt kia á?”. Mộ Tử Khâm bật cười: “Tớ còn chưa đói đến mức đấy đâu”.

Vừa dứt lời, Ngô Luật Quần vội vàng nháy mắt mấy cái với anh. Mộ Tử Khâm quay lại nhìn, phát hiện Dụ Vi Hề đã trở lại sân bóng rổ không biết từ bao giờ.

“À, đã mua đồ về rồi đây”. Dụ Vi Hề cúi đầu đưa túi đồ uống cho Mộ Tử Khâm, giọng nói buồn bã.

Lúc nãy cô vừa phải lang thang dưới ánh nắng chói chang, đã bị phơi nắng đến choáng váng, lồng ngực cảm thấy khó chịu, cực kì khó chịu. Kết quả trở lại sân bóng rổ còn nghe thấy Mộ Tử Khâm ghét bỏ cô là bánh bao thịt, không chịu qua lại với cô.

Đương nhiên Dụ Vi Hề không phải thất vọng, chỉ là nghe xong những lời này tất nhiên sẽ không thoải mái. Kể ra thì cũng đang phục vụ bọn họ mà, cậu ta không thể nói mấy lời dễ nghe được sao?

Mộ Tử Khâm lấy một lon đồ uống từ trong túi ra, bật nắp, uống một ngụm, gật đầu, hời hợt nói: “Cũng được đấy, lần sau tiếp tục đi”.

Còn có lần sau? Dụ Vi Hề ngẩng đầu nhìn trời xanh, khóc không ra nước mắt.

“Vi Hề, mặt cậu sao đỏ bừng lên thế?”. Ngô Luật Quần lo lắng hỏi thăm: “Không phải là bị say nắng rồi chứ?”.

“Đúng đấy”. Mộ Tử Khâm vừa uống đồ uống vừa nói: “Biết gì không? Bây giờ mặt cậu không giống bánh bao, mà giống đào mừng thọ”.

Dụ Vi Hề mệt mỏi liếc mắt dò xét cậu ta, nhắc lại: “Mặt tớ không phải bánh bao”.

Mộ Tử Khâm bỗng nhiên vươn tay ra, bóp chặt mặt cô, nói: “Sao cậu cứ phải chối, mặt đúng là giống bánh bao như đúc mà”.

Ngón tay Mộ Tử Khâm vừa tiếp xúc với đồ uống nên dính chút nước lạnh, chạm vào mặt Dụ Vi Hề trái lại còn làm tăng nhiệt độ trong cơ thể cô, đó là một loại cảm giác khác thường.

Dụ Vi Hề vô ý thức lui về phía sau một bước, hơi quay đầu đi, nói: “Không có gì nữa thì tớ đi trước đây”.

Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài cửa.
Không biết vì sao, Dụ Vi Hề cảm giác bước chân của mình bỗng nhiên nhẹ bẫng như giẫm lên mây, cả người dường như cũng không còn chút sức lực. Một trận trời đất quay cuồng níu cô lại, sau đó trước mắt cô tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức...


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

heoubaotam [ ID:20 ]  [ Nữ ]
Tài Khoản : 7261 XU | Đang Offline
Cấp 6 - Moderators
Được Cảm Ơn 0 lần
Bài Viết Thứ : # 5
Thời Gian: Thứ 4, 24/10/2012, 20:22
Gửi Tin Nhắn Đến heoubaotam
Tìm Bài Viết Của heoubaotam

Chương 3
Đang lúc Dụ Vi Hề sắp tỉnh lại thì nghe thấy tiếng quở trách không ngừng của Lâm Nhan Ngạn, “Hai người các cậu thật quá đáng, sao có thể làm cái chuyện táng tận lương tâm như thế hả? Để cậu ấy phải chạy dưới ánh nắng mặt trời gay gắt như vậy, có biết tia tử ngoại có hại cho da thế nào không? Phải đắp biết bao nhiêu mặt nạ mới trắng lại được đấy! Các cậu quá tàn nhẫn!”.

Dụ Vi Hề đầu óc còn đang trong trạng thái choáng váng nhưng cô dựa vào chút ý thức còn lại mà nhận ra mình đang nằm trên giường trong bệnh viện.

“Vi Hề chẳng phải là chỉ bẻ gẫy tay cậu có tí thôi sao, cậu ấy đã làm rất nhiều chuyện bồi thường rồi sao cậu cứ không chịu tha cho cậu ấy chứ? Xem đi, Vi Hề trắng trẻo mịn màng nhà tớ đã sắp bị nướng cháy đen thành hòn than rồi này, sao các cậu nhẫn tâm thế!”. Lâm Nhan Ngạn tiếp tục ra mặt giúp Dụ Vi Hề.

Dụ Vi Hề tuy rằng đã tỉnh lại nhưng nghĩ là nếu để Lâm Nhan Ngạn thay mình dạy dỗ Mộ Tử Khâm cũng không tệ liền chặt nhắm mắt lại, tiếp tục giả vờ hôn mê.

Ai ngờ giọng nói lạnh lùng của Mộ Tử Khâm đúng lúc này khẽ cất lên: “Cậu ấy tỉnh rồi”.

Dụ Vi Hề hết cách, đành phải mở mắt ra.

“Vi Hề, cậu không sao chứ?”. Lâm Nhan Ngạn hỏi.

“Không sao”. Dụ Vi Hề day day đầu, “Đầu còn hơi choáng một chút thôi”.

“Cậu là vì đi mua đồ uống cho hai cái tên ỷ mạnh hiếp yếu này nên mới bị cảm nắng mà té xỉu”. Lâm Nhan Ngạn nhắc nhở.

“Nhan Ngạn, chúng ta đi tìm bác sĩ hỏi những điều cần lưu ý đi”. Ngô Luật Quần chuyển hướng trọng tâm câu chuyện, lôi Lâm Nhan Ngạn đi ra.

Tức khắc, trong phòng chỉ còn lại có hai người Dụ Vi Hề và Mộ Tử Khâm.

Nhìn Mộ Tử Khâm sắc mặt không tốt khoanh hai tay tựa người vào tường, cả người Dụ Vi Hề run rẩy, vội vàng nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Nhưng Mộ Tử Khâm thong thả đi đến bên người cô, khẽ hỏi: “Khó chịu trong người sao vẫn còn cố chấp muốn đi mua đồ uống?”.

Dụ Vi Hề mở mắt ra, đôi mắt trong như nước chớp cả nửa ngày, đáp lại: “Tớ làm chuyện có lỗi với cậu, đương nhiên là phải chuộc tội rồi”.

Mộ Tử Khâm nhìn khuôn mặt tròn trắng nõn đang hồng lên của Dụ Vi Hề, cực kì muốn vươn tay ra véo, mà trên thực tế anh làm như vậy thật.

“Đau quá”. Dụ Vi Hề đau đến nhe răng nhếch miệng, vội lùi ra sau.

Mộ Tử Khâm ngồi trên cái ghế bên giường bệnh, ngả người ra sau, đôi chân dài vắt lên nhau. Anh nói: “Dụ Vi Hề, tôi tha thứ cho cậu”.

Ngày hôm nay lúc Dụ Vi Hề ngất xỉu ngay trước mặt, anh quả thật sợ hết cả hồn và cũng là lần đầu tiên nhận ra, mình thực sự hơi quá đáng. Cho dù Dụ Vi Hề đã từng làm sai nhưng nể tình cô nghe lời làm nhiều việc như vậy anh sẽ không tính toán gì nữa.

“Thật chứ?”. Dụ Vi Hề ngạc nhiên mừng rỡ, “Ý cậu là sau này sẽ không sai tớ làm việc nữa à?”.

“Đúng”. Mộ Tử Khâm gật đầu.
“Vậy”, Mắt Dụ Vi Hề loé lên tia mong chờ, “Sau này cậu đừng bảo tớ giống bánh bao nữa nhé”.

Mộ Tử Khâm cười nhạt, phun ra ba chữ: “Không đời nào”.

“Vì sao?”. Dụ Vi Hề không giải thích được, “Chẳng phải cậu đã nói tha thứ cho tớ rồi mà?”.

“Vì nhìn cậu giống bánh bao”. Mộ Tử Khâm nói, “Tôi chỉ thành thực nói lên sự thật mà thôi”.

Dụ Vi Hề thất vọng cúi đầu. Mộ Tử Khâm này sao cứ thế chứ?

Nhưng bất luận thế nào, Dụ Vi Hề cũng coi như đã hoàn toàn được giải thoát. Từ ngày hôm đó về sau, Mộ Tử Khâm không chỉnh cô nữa. Vì vậy, cuộc sống trung học tốt đẹp của cô lại một lần nữa trở về!

Vốn tưởng có thể bỏ quách cái chức trợ lí đội bóng rổ bị ép làm này, nhưng mấy vị đội viên nhà ta được hưởng thụ món lợi bánh ga-tô nói thế nào cũng không đồng ý cho cô từ chức, Dụ Vi Hề chỉ có thể nghỉ tạm thời.

Thực ra làm trợ lý cũng rất dễ, chỉ cần chuẩn bị sẵn bánh ngọt cho bọn họ rồi làm mấy việc lặt vặt là xong. Thời gian còn lại cứ ngồi một chỗ ngắm một đám trai đẹp tranh bóng rổ, Dụ Vi Hề cũng được vui vẻ ung dung tự tại, mỗi ngày đều cười ngoác đến tận mang tai.

Tình trạng của cô bị Mộ Tử Khâm nhìn thấy. Hôm nay, anh trong lúc đang luyện tập bóng lại hờ hững quay sang nói với Ngô Luật Quần: “Cậu nhìn cái bánh bao thịt kia kìa, cả ngày chỉ biết cười khúc khích”.

“Thế á? Sao tớ không phát hiện ra nhỉ?”. Ngô Luật Quần nói.

“Mắt cậu cả ngày dán hết vào người Lâm Nhan Ngạn, làm sao mà phát hiện được chứ?”. Mộ Tử Khâm trêu ghẹo cậu bạn tốt.

Ngô Luật Quần đương nhiên cũng phản kích, anh nháy mắt mấy cái, nói: “Ánh mắt của con trai đương nhiên là phải tập trung vào người con gái mà mình thích chứ. Thế nếu dựa theo cách nói này, cậu chú ý đến Dụ Vi Hề như thế, khéo lại... thích người ta mất rồi”.

“Cái bánh bao nhỏ kia á?”. Mộ Tử Khâm vô tình cười, “Sao có thể?”.

“Vì sao không thể?”. Ngô Luật Quần chậm rãi phân tích giúp anh, “Cậu luôn luôn không thích giao tiếp với con gái nhưng hết lần này tới lần khác lại thích nói chuyện với Dụ Vi Hề rồi trêu chọc cậu ấy nữa”.

“Lẽ nào cậu không nhận ra là tớ đang bắt nạt cô ta sao?”. Mộ Tử Khâm phản bác.

Nói như thế, Ngô Luật Quần lại không đồng tình, “Nhưng gần đây cậu không bắt nạt cậu ấy nữa mà lại hay tiếp xúc với cậu ấy hơn, điều này giải thích sao đây?”.

“Nhắc nhở một câu, phía sau cậu sắp cháy rồi kìa”. Mộ Tử Khâm chỉ chỉ phía sau anh.

Ngô Luật Quần nhìn lại thì thấy phía trên khán đài, Lâm Nhan Ngạn đang trò chuyện rất vui vẻ với một bạn nam lớp bên cạnh. Anh vội vàng quẳng Mộ Tử Khâm sang một bên, phóng về phía kia.

Nhớ tới lời bạn tốt vừa nói, trong lòng Mộ Tử Khâm bỗng nhiên không biết vì sao lại khó chịu. Sao anh có thể thích cái bánh bao nhỏ kia được? Tuy mặt cô véo rất thoải mái nhưng... Sao anh có thể thích cô được chứ?

Càng nghĩ càng rối, Mộ Tử Khâm vỗ vỗ quả bóng rổ trút giận, nhanh nhẹn chạy đến dưới rổ, nhảy lên.

Nhưng vì sàn nhà vừa lau, anh trượt chân ngã luôn xuống đất, cảm thấy đau nhức cả cánh tay.

Mộ Tử Khâm đang muốn đứng dậy thì tiếng bước chân vội vã vang lên. Tập trung nhìn thì thấy Dụ Vi Hề cầm hòm thuốc chạy nhanh đến, ngồi xổm bên người anh lo lắng hỏi: “Mộ Tử Khâm, cậu không sao chứ?”.

“Không sao”. Mộ Tử Khâm kiểm tra cánh tay, đáp: “Chỉ trầy da tí thôi”.


NÊN Bấm Thích (Like) và g+1 để ủng hộ chủ topic đăng tiếp truyện! và LƯU LẠI truyện dễ tìm kiếm khi cần đọc tiếp


BÌNH LUẬN ĐĂNG TIẾP TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

Diễn Đàn Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết » Tiểu Thuyết Hiện Đại » Bạn Học, Chào Em! Full (Tát Không Không)
Page 1 of 812378»
Search:

+ Khuyến Khích Bình Luận truyện bằng Facebook bên dưới để tránh tình trạng loãng topic truyện
BÌNH LUẬN FACEBOOK Cho Truyện

Bạn Học, Chào Em! Full

| Kênh Truyện
Copyright Kênh Truyện © 2012 - 2014 Kênh Truyện
Hosted by DMON - Tải Game, Tải Video Điện Thoại

Bạn Đang Đọc Truyện

Bạn Học, Chào Em! Full Tiểu Thuyết Hiện Đại Diễn Đàn Tiểu Thuyết


Đọc Thơ Chế | Đọc Truyện :
Truyện Teen
|
Tiểu Thuyết
|
Truyện Ma
|
Truyện Gay
Đăng Ký Thành Viên VIP
Like FanPfae Facebook