Thiên Thần Hay Ác Quỷ, Đâu Mới Là Em ?
|
|
Nó nhẹ nhàng vặn nắm đấm, nhưng bây giờ nó lại cẩn trọng hơn. -Tới rồi sao?- Giọng người đàn ông ngồi ở chiếc ghế bành xoay lưng lại với tụi nó vang lên. -Huh, Từ Thiên, hôm nay là ngày chết của ông.- Nó nhếch môi. -Oh...thật vinh hạnh khi được chết trong tay những sát thủ của Triệu Tuấn Lâm.- Ông ta cười khinh bỉ. -Biết vậy thì tốt!- Nó nhướng mày. -Nhưng hạ tôi được không mới đáng để nói. *Bóc* Ông ta vừa búng tay thì những cạm bẫy văng kín khắp nơi. Tụi nó và tụi hắn cau mày. Nó đưa tay lên và nói. -Để một mình tôi là được rồi, có chết cũng chỉ mình tôi thôi. -Josan! Cậu đừng nói bậy, tụi mình đã quyết sống chết cùng nhau mà- Jisan gọi nó. -Đúng đó, mình không để cho cậu vượt qua một mình đâu.- Jesan lắc đầu. -Mình là cấp trên, mình nói thì hai cậu phải nghe. Nó bước đến trước hàng loạt tia đỏ giăng chằng chịt. -Josan!- Jisan và Jesan đồng thanh. Hắn kéo tay nó lại. -Anh sẽ đi với em. -Không cần!- Nó giật tay ra. -Em không có quyền quản anh.- Môi hắn hơi cong lên. Nó lườm hắn rồi chuẩn bị mọi thứ. Ánh mắt hắn ánh lên những nét cười, nó im lặng có nghĩa là nó đã đồng ý. Hắn bước đến chỗ nó, nắm chặt lấy đôi tay nó. Nó cau mày, bức rức giằng tay ra. Hắn vội phóng lên song đó kéo nó theo. Nó có chút giật mình nhưng nhanh chóng phối hợp, nhảy theo hắn. Nó và hắn đang lộn vòng qua tia cuối cùng thì đột nhiên những tia đó biến mất hết. Lại thêm một lồng sắt từ trên thả xuống nhốt hắn và nó lại. -Haha, lại sập bẫy.- Ông ta cười khả ố. -Lão già kia. Ông thật quá quắc mà.- Jisan tức giận chỉ tay vào ông ta. Nó nháy mắt với Jesan. Jesan hiểu ý liền lên tiếng công kích ông ta. -Đúng là loại người hèn hạ, chẳng có một ít tài cán gì, chỉ toàn gài bẫy. -Đã sao nào? Chẳng phải đầu óc phi phàm như các cô vẫn không suy nghĩ sâu xa hơn được sao?- Ông ta nhếch môi. Nó bước đến sau lưng lão ấy rồi đưa súng chĩa vào đầu lão ta. -Nói đúng hơn, là chúng tôi đã suy nghĩ thấu đáo hơn ông tưởng. -Mày...nếu muốn thì giết tao đi. -Không, không...làm sao giết được ông chứ. Jisan, Jesan hai cậu tìm tài liệu của tập đoàn PC đi. Cả hai gật đầu rồi nhanh chóng lục mọi ngóc ngách tìm tài liệu. Lão ta lấy cây dao nhỏ ở thắt lưng ra. Trong lúc nó lơ là thì ông ấy chém thẳng vào tay nó. Nó trừng mắt và dứt khoát bóp cò. *Đoàng* Mùi máu tanh lan tỏa ra, cùng lúc đó Jisan đã tìm được tài liệu của tập đoàn PC. Nó một tay lái xe, một tay để ngay bụng tránh đụng chạm đến vết thương. Vừa vào biệt thự, nó nhanh chóng chạy lên lầu vệ sinh cá nhân. Hắn tỉ mỉ băng vết thương cho nó. Hắn không cho một ai đụng vào nó, kể cả Jisan và Jesan. Ngay lúc này, Jisan, Jesan, Kansai và Kensai đã thấy được hắn quan tâm nó như thế nào. -Này, làm gì mà quan tâm Josan dữ vậy?- Kansai cười cười. -Vì Josan là Tiểu Phương...
|
Chương 18: Tôi Yêu Em!
-Vì Josan là Tiểu Phương!- Vừa băng cho nó hắn vừa nói. -Hửm?? Cái gì?- Kansai trừng mắt. -Em là Tiểu Phương đây, anh Thế Nguyên!- Môi nó hơi mỉm cười. -Tiểu Phương? Sao trông em khác quá vậy?- Cậu không khỏi ngạc nhiên. -Ủa, ủa? Biết nhau hết à?- Kensai đơ ra. -Oày, hai người này có một chuyện tình lâm li bi đát lắm.- Kansai lắc nhẹ đầu. -Chuyện như thế nào? Tên biến thái kể nghe với!- Jisan tò mò. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Kansai, trong đó lại có hai ánh mắt căm phẫn muốn đập cho cậu một trận. -Chuyện như thế này... Kansai kể đầu đuôi sự việc từ mười năm trước đến tận bây giờ. Jisan lo nghe chuyện không biết ngã đầu vào vai cậu, ngủ quên từ lúc nào. Mọi người im bặt, ngay cả Kansai cũng im luôn. Jesan khẽ cười rồi trêu chọc. -Mèn ơi, hạnh phúc chưa! -Thôi thôi, Kan à! Mày đưa Jisan lên phòng đi, chắc Jisan cũng mệt lắm rồi.- Kensai hùa theo Jesan. -Cái con heo này, ngủ ở đâu không ngủ lại ngủ trên vai mình chứ.- Kansai lầm bầm. -Phiền anh đưa Jisan lên phòng giúp em.- Nó lên tiếng, lâu lâu nó cũng nói những câu trêu ghẹo như thế ấy. -Thôi được rồi.- Kansai nói rồi nhẹ nhàng bế Jisan lên và đưa nhỏ lên phòng. Jisan cựa mình, nhỏ dụi dụi đầu vào ngực cậu chìm vào giấc ngủ. Cậu mở cửa phòng đưa nhỏ vào trong. Cậu đặt nhỏ lên giường và đắp chăn lại cẩn thận. -Đừng đi mà...đừng đi...ở lại với em đi...- Jisan nắm chặt lấy tay cậu níu lại. -Này con heo kia! Cô sao vậy?- Cậu lo lắng ngồi xuống giường. -Anh đừng đi mà...đừng bỏ rơi em...- Nhỏ miên man nói, hình như đang gặp ác mộng. -Cô không sao chứ? Có chuyện gì với cô sao?- Cậu quýnh quáng nắm chặt tay nhỏ. -Lạnh...lạnh quá...- Jisan co rút người lại, toàn thân nhỏ run lên. Kansai cau mày, cậu tìm thêm chăn ở tủ đắp cho nhỏ. Kansai nhẹ nhàng đắp chăn lên người Jisan. Cậu định quay đi thì nghe Jisan tiếp tục nói. -Lạnh...lạnh quá...anh đừng đi mà... Cậu lo lắng lại gần đỡ Jisan dậy, cậu ôm nhỏ vào lòng. -Cô đỡ hơn chưa? Đôi môi Jisan tím tái, hai mày nhỏ chau lại. Nhỏ vươn tay ôm cậu. Hai mắt nhỏ vẫn nhắm nghiền, miệng thì lẩm bẩm. -Anh đừng đi...đừng xa em nữa... Kansai đưa mắt nhìn Jisan. Không ngờ khi ngủ nhỏ lại đáng yêu đến thế. Nếu không kiềm được chắc cậu đã cúi xuống hôn nhỏ luôn rồi. Tim cậu bỗng dưng đập mạnh, mặt thì ửng đỏ rần rần. Cậu đặt Jisan xuống giường và nằm xuống ôm gọn nhỏ vào lòng. ... -Ghê nha, ghê nha!!- Jesan nhướng mày. Phía cửa, hắn, nó, Jesan và Kensai đang đưa mắt nhìn vào. -Anh chỉ hi vọng Jisan sẽ quên được chuyện cũ, em ấy sẽ mở lòng mình đón nhận tình yêu mới.- Kensai cười nhẹ. -Suốt 2 năm nay Jisan mới ôm người con trai khác trừ ba cậu ấy.- Nó lắc đầu. Hắn đặt tay lên vai nó, môi hắn hơi cong lên. -Để cho họ có không gian riêng đi. Cả nhóm gật đầu và xuống phòng khách, nó và Jesan lên phòng chuẩn bị đi ngủ thì hắn và Kensai lại đi theo. -Anh vào phòng em làm gì?- Jesan cau mày. -Anh cũng cần ngủ vậy.- Kensai bĩu môi. -Không, anh về biệt thự của anh đi!- Jesan đẩy Kensai ra cửa. -Thôi, anh ngủ ở sofa mà! -Thật không?- Jesan cau mày nghi hoặc. -Thật mà.- Anh gật đầu lia lịa. -Ok anh ngủ ở sofa- Cô tránh đường cho anh vào. Kensai cười tít mắt rồi vào trong. Hắn đứng ở lan can, cho hai tay vào túi. Hắn ngước mắt lên ngắm những vì sao trên trời. Nó bước đến ôm hắn từ phía sau. Nó khẽ cười dụi đầu vào lưng hắn. -Đôi lúc chỉ cần bình yên như thế thôi! Hắn bật cười xoay người lại ôm nó, hắn tựa cằm lên vai nó thủ thỉ. -Mình phải đóng kịch bao lâu nữa? Anh không muốn dấu mối quan hệ của chúng ta. -Em biết! Nhưng bây giờ chưa được.- Nó buông hắn ra.- Nếu chúng ta công khai thì những kẻ thù của em sẽ chú ý đến anh. Họ sẽ tập trung vào anh, săn lùng từng chút một. -Anh không quan tâm, em cũng đừng xem thường anh thế chứ. -Em không xem thường anh- Nó áp hai tay lên mặt hắn.- Chỉ là em đang lo cho sự an toàn của anh. -Anh không sao đâu mà.- Hắn gỡ tay nó xuống, nắm chặt đôi tay nó. -Nhất quyết là không. Em không đồng ý việc anh công khai với mọi người việc của mình.- Nó phản đối. -Thôi, sao cũng được, tùy vào em thôi!- Hắn không nói thêm gì nữa. Nó đưa tay giữ mặt hắn lại. Đôi mắt nó nhìn thẳng vào mắt hắn. Đột nhiên nó nhón chân chủ động hôn vào môi hắn. Hắn ôm lấy eo nó, hôn vào môi nó một cách thật nhẹ. Nó mỉm cười tựa đầu vào ngực hắn. Đôi mắt nó nhắm lại, tận hưởng giây phút yên bình lẳng lặng trôi. ... Jisan lờ mờ tỉnh dậy. Nhỏ cựa mình, đưa tay dụi dụi mắt. Chợt nhỏ nhận ra, trên chiếc giường này không chỉ có một mình nhỏ. Jisan ngửi được mùi hương thoang thoảng, nhẹ dịu xung quanh. Nhỏ vừa ngước mắt lên nhìn thì thấy gương mặt sát gái chà bá của Kansai đập thẳng vào mặt. Nhỏ định hét lên nhưng tay nhỏ kịp thời đưa lên miệng ngăn lại. Jisan nheo mắt nhìn Kansai. Quả thật, nhìn cậu cũng đâu xấu xa gì cho lắm. Gương mặt như thế này đúng là sát gái mà. Jisan đưa tay dự tính nựng má cậu thì đôi mắt cậu mở ra làm nhỏ giật mình, bất động. Muốn rút tay cũng không được mà đưa tới cũng không xong. -Nhìn nãy giờ đủ chưa vậy?- Kansai khẽ hỏi. -Tôi...tôi...- Jisan ấp úng. Cậu nhìn kỹ sắc mặt của nhỏ, thấy nó phờ phạc hơn bình thường, đôi môi nhỏ cũng tái đi. Kansai để tay lên trán nhỏ, cậu giật nảy người khi thấy nóng hơn bình thường rất nhiều. -Cô bị sốt rồi, vậy mà còn sức để nựng tôi nữa chứ. -Tôi bị sốt hả?- Jisan cau mày nói không ra hơi. -Nằm xuống, để tôi... -Anh đi đâu vậy?- Nhỏ kéo tay cậu lại. -Tôi lấy khăn và nước ấm thôi mà. -Thôi...ở lại với tôi đi! -Ở lại rồi ai lấy khăn và nước ấm đây? Đột nhiên Jisan rùn mình, nhỏ lại cuộn người vào chăn, miệng liên tục lẩm bẩm. -Tự nhiên...lạnh quá à...- Sắc mặt nhỏ càng lúc càng tối đi. -Này cô đừng làm tôi sợ nha!- Cậu ôm lấy nhỏ liên tục sờ lên trán.- Ji! Cô làm sao vậy hả? Jisan tựa đầu vào ngực Kansai, nhỏ từ từ nhắm mắt và ngất trong tay cậu. ... Jesan đem nước ấm và khăn vào phòng Jisan, cô đặt nó xuống bàn và nói với Kansai. -Đây là nước ấm và khăn, cậu chườm cho Ji đi! Mình ra ngoài đây! Jesan đóng cửa phòng lại cẩn thận, trả lại không gian yên tĩnh cho căn phòng. Kansai chườm khăn lên cho Jisan, cậu ngồi bên giường nắm chặt lấy tay nhỏ. Cậu cứ như thế, hết chườm khăn rồi lại nắm tay nhỏ cho đến tận trưa trời trưa trật. Cậu lấy khăn ra, sờ tay lên trán Jisan, khi thấy đỡ hơn nhiều thì cậu nhẹ người đi phần nào. Cậu cúi xuống hôn nhẹ vào trán Jisan. -Mau khỏi bệnh nha cô bé...Tôi yêu em...
|
Chương 19: Jisan! Đánh Hội Đồng.
Jisan vừa vào lớp thì đã thấy nó và Jesan vào trước rồi. Nhỏ bước đến bàn gục đầu xuống, nét mặt vẫn còn phờ phạc lắm. -Cậu sao rồi? Đã đỡ hơn chưa?- Jesan đặt tay lên vai nhỏ. -Uhm đỡ hơn nhiều rồi nhưng vẫn còn mệt trong người lắm.- Giọng nhỏ khàn khàn. -Sao không khỏe cho được, hôm qua có người chăm cậu từng li từng tí mà.- Nó trêu chọc Jisan. -Không đùa đâu nha!- Nhỏ chu miệng nói. -Jisan!- Giọng một người con trai gọi nhỏ. Từ cửa, Kansai phóng như bay chạy đến chỗ nhỏ. -Tôi bảo em nên nghỉ ngơi đi mà! Tại sao lại đến trường chứ? -Tôi đi học thì đã sao đâu. Anh làm gì quan trọng quá vấn đề vậy?- Jisan cau mày. -Không được! Cô phải ở nhà nghỉ ngơi, khi nào bình phục thì đến trường. Nói rồi Kansai bế sốc Jisan chạy đi. Jisan bực bội giãy giụa, đánh vào người cậu. -Thả tôi xuống! Anh đang làm gì vậy hả? -Tôi đưa em về nhà. Cậu thả nhỏ lên chiếc Lamborghini và đóng sầm cửa lại. -Anh tưởng có thể trói buộc tôi sao? Bộ anh tưởng như thế này thì tôi không xuống được à? -Cô thử xuống đi! Đúng là đồ ương bướng.- Cậu gắt lên. -Được, anh đừng hòng xem thường tôi. Jisan vừa mở cửa thì một đôi tay kéo nhỏ lại. Jisan giật mình ngồi im bất động. Kansai kéo nhỏ lại và hôn vào môi nhỏ. Cậu ghì chặt đầu nhỏ, hôn thật nhẹ nhàng. Jisan cau mày, nhỏ cố đẩy cậu ra khỏi người mình. Kansai càng ghì chặt đầu nhỏ khiến nhỏ ngộp thở, mặt bắt đầu đỏ ửng lên. Cậu từ từ rời khỏi đôi môi của nhỏ nhưng khoảng cách lúc này vẫn còn rất gần. Jisan không hiểu sao lại chảy hai hàng nước mắt xuống. Nhỏ đưa tay lên ngực thở mạnh từng nhịp một. Kansai hôn lên từng giọt nước mắt của nhỏ và thì thầm. -Anh xin lỗi! -Tránh ra!!!- Nhỏ đẩy cậu ra khỏi người người rồi xuống xe. Nhỏ chạy đi nhưng không phải về lớp mà ra hướng nhà kho của trường. ... -Ji đâu?- Kensai nhìn xung quanh song thì hỏi Kansai. -Jisan chạy đi rồi!- Cậu chỉ thốt ra như thế rồi im lặng. -Anh làm gì Ji vậy? Nếu bình thường thì Ji sẽ không bỏ chạy như thế đâu.- Jesan cau mày hỏi cậu. -Tôi...lỡ hôn cô ấy.- Cậu mím môi. -Hả?- Tất cả đồng thanh, ngay cả hắn và nó. Kansai vò đầu mình. Chính cậu cũng không biết tại sao mình lại làm như thế. -Vậy Jisan chạy theo hướng nào?- Jesan hỏi cậu. -Hướng nhà kho của trường... ... Jisan co ro ngồi ở góc tường. Nhỏ đưa tay lau hai hàng nước mắt. Nhỏ lại nhớ đến chuyện của 2 năm trước. Một người con trai đã bước đến và hóa thành cả thế giới của nhỏ. Nhưng rồi người ấy vô tình quay đi để nhỏ bơ vơ, lạc lõng giữa cả bầu trời rộng lớn. Jisan thấy mình hình như đã có tình cảm với Kansai nhưng nhỏ lại không thể mở lòng mình để thứ tình cảm đó đi vào trong tim. Nhỏ sợ...nhỏ rất sợ cậu lại như người trước, bỏ mặc nhỏ giữa đoạn đường dài lạnh lẽo. -Tụi bây, bắt nó lại!- Một giọng nói chua chát vang lên kèm theo tiếng của những bước chân đi đến, có lẽ rất đông. Jisan ngước mắt lên nhìn thì thấy một top nữ sinh đứng trước mặt nhỏ. Jisan đứng dậy, liếc mắt qua đám nữ sinh. -Muốn gì đây? -Á à...con này mạnh miệng ha.- Đứa đầu đỏ bước lên phía trước nói giọng khinh bỉ. -Muốn gì thì nói đại ra đi.- Nhỏ bắt đầu bực mình. -Muốn cho mày một bài học khi mày cả gan đụng đến Prince no.2 của tụi tao.- Nhỏ đó vênh mặt. -Được thôi! Tôi cũng đang ngứa tay đây.- Jisan bẻ khớp tay. Đầu Jisan đột nhiên đau nhức, chân tay cô bủng rủng. Cả đám nhào vô đánh Jisan tới tấp. Do chịu ảnh hưởng của cơn sốt hôm qua nên bây giờ nhỏ chẳng còn sức để chống cự. -Dừng lại.- Kansai từ xa chạy đến. Cậu vừa đến thì cả đám tách ra 2 bên. Cậu bước đến bể Jisan lên. -Này! Em làm sao vậy? Tỉnh lại đi! Cậu lo lắng vỗ vỗ vào mặt nhỏ. Cậu ôm chặt nhỏ vào lòng. Cậu tức giận lườm từng đứa một và nghiến răng. -Tôi sẽ chẳng tha cho người nào đang có mặt tại đây. Nhớ cho kỹ đó! Kansai bể Jisan lên và ra khỏi nơi đây. Cậu đưa nhỏ lên xe. Vừa lái xe ra khỏi trường, cậu vừa ôm chặt lấy nhỏ. -Kansai! Kansai!!- Jesan gọi với theo. -Chúng ta về nhà thôi.- Nó nói song thì lên con BMW phóng đi. Jesan nghiến răng, tay cô siếc chặt tạo thành nắm đấm. Cô bước thật nhanh đến lớp 12AC. Kensai vừa thấy Jesan chạy đi thì liền chạy theo. Còn hắn, hắn nhanh chóng lên con moto chạy theo nó. Jesan vào lớp 12AC, vừa thấy con nhỏ tóc đỏ thì cô liền xông vào đá một cú vào bụng nhỏ đó. Nhỏ đó ôm bụng ngã nhào xuống đất, mọi người xung quanh đều bắt đầu xì xầm to nhỏ. Jesan đi đến nắm cổ áo nhỏ kia gằn giọng. -Cô gan lắm! Dám đánh Jisan sao? *Chát* Nói rồi cô tát thẳng vào mặt nhỏ đó. -Tôi...tôi...đã làm gì cô ta chứ?- Nhỏ kia lắp bắp. -À...được, không làm gì hả? Tôi cho cô biết kết quả của hành động dại dột ấy của cô. Jesan tát vào mặt nhỏ đó liên tục, cô đứng dậy dùng chân đá mạnh nhỏ ấy. -Je! Em dừng lại đi!- Kensai chạy đến kéo tay và ôm cô vào lòng. -Nhất định em sẽ cho nó một bài học.- Jesan cắn môi, cô nhào vào nhỏ đó. -Dừng lại đi! Anh sẽ trả thù cho Ji.- Kensai lại kéo tay cô. -Anh nói được thì phải làm được đó.- Cô nói với anh rồi quay sang nhỏ đó.- Mọi chuyện không chỉ kết thúc một cách đơn giản như thế này đâu. Rồi cô sẽ thấy kết quả khi đụng đến chúng tôi. Jesan bỏ đi một mạch. Kensai lườm nguýt từng người. Anh chỉ tay điểm mặt những người có mặt khi đánh Jisan. -Ai đụng đến em gái tôi thì chuẩn bị tâm lý đi! Nói rồi anh quay lại đuổi theo Jesan. Đám đông lúc này mới tản ra. Những nữ sinh trong lớp chạy đến đỡ nhỏ tóc đỏ lên và đưa vào phòng y tế. ... Kansai thả Jisan lên giường, cậu lấy hộp y tế ra băng cho Jisan. Jisan cựa mình, chắc là nhỏ đang đau nhức lắm. Cậu nhẹ tay lại băng và sát trùng hết những vết thương to nhỏ của Jisan. Kansai chạm tay lên trán, cơn sốt của Jisan lại tiếp tục hoành hành. Cậu thấy rất có lỗi với nhỏ, nếu cậu không làm thế thì chắc nhỏ sẽ không ra nông nổi này. Kansai nhìn từng vết thương trên người của nhỏ, đột nhiên cậu đau thắt lòng. Từ mắt cậu cũng chảy ra một giọt nước, nó có vị mặn mặn và là biểu tượng của sự đau thương. Kansai nắm chặt đôi tay nhỏ bé của Jisan. Cậu chăm chú nhìn những biến đổi từ sắc mặt của nhỏ. -Anh đừng đi mà...Anh đừng xa em...em xin anh đó...được không anh?- Jisan miên man nói, tay nhỏ siếc chặt tay của Kansai. -Anh không xa em, anh sẽ ở bên bảo vệ cho em!- Kansai áp tay nhỏ vào mặt mình. -Trịnh Khang! Anh hứa với em nha! Kansai đau xé lòng, cậu nớ lỏng tay ra. Cậu đã biết, nhỏ không hề để ý đến cậu. Thì ra người nhỏ cần lại là một người khác. -Xin lỗi, có lẽ thời gian qua tôi đã làm phiền em. Cậu nói rồi ra ngoài, không quên đắp chăn cẩn thận cho Jisan. Kansai vừa xuống phòng khách thì gặp nó. -Jisan đâu rồi? -Cô ấy ở trong phòng. -Uhm em sẽ lên xem Jisan thế nào.- Nó nói rồi bước lên bậc thang. -Trịnh Khang là ai vậy? Nó vừa nghe câu hỏi của Kansai thì sững người. Nó quay đầu lại hỏi cậu. -Tại sao anh hỏi về Trịnh Khang? -À...không có gì! Em lên đi!- Cậu mỉm cười rồi lẳng lặng quay đi. Nó chau mày khó hiểu. Bỗng nhiên nó chợt nhớ và chạy thật nhanh lên phòng Jisan. Nó vừa vào thì thấy Jisan đang cố gắng ngồi dậy. Nó vội chạy lại đỡ nhỏ lên. -Cậu tựa người ở đây đi! Jisan tựa người vào gối. Mặt mày nhỏ biến sắc, đôi môi khô khốc, trắng bệch. -Jo!- Nhỏ yếu ớt gọi. -Có chuyện gì?- Nó nhướng mày trả lời. -Trịnh Khang, hình như anh ấy vừa ở bên mình. Nó suy nghĩ và hiểu rõ vì sao Kansai lại như thế. -Không có, Trịnh Khang không đến đây. -Nhưng anh ấy vừa nắm tay mình mà! Anh ấy còn hứa sẽ không xa mình nữa. -Đó là...- Nó ấp úng. -Là ai?- Jisan thắc mắc. -Một người rất quan tâm cậu, trong thời gian cậu bị sốt, người ấy đã ở bên chăm sóc cậu từ chút một. -Là ai mới được chứ? Nó im bặt và nhìn sang hướng khác. Bỗng lại một giọng nói vang lên. -Kansai...
|
Chương 20: Bạn Mới (1)
-Kansai!- Hắn đứng ở phía cửa. -Kansai? Anh đùa à? Anh ta không tốt với tôi như thế đâu.- Jisan lắc đầu. -Nhưng đó là sự thật. Kansai là người thức trắng đêm vì cô nhưng rồi nó nhận lại được gì?- Hắn bực tức. Jisan im bặt, nhỏ không nói thêm gì nữa. Nó nhìn hắn khẽ hỏi. -Anh đã gặp Kansai à? -Ừ.- Hắn gật đầu. *Kansai ra ngoài, vừa đến chiếc Lamborghini thì cậu thấy hắn từ ngoài chạy vào. Hắn đá chóng xe và gỡ nón bảo hiểm ra. -Mày đi đâu đó? -Tao đi về.- Kansai cười nhạt. -Sao mày không ở lại với Jisan? Chẳng phải mày đang chăm sóc Ji sao? -Tao không cần phải nhọc công như thế.- Cậu nhếch môi rồi quay lưng lẳng lặng đi. Hắn chau mày nhìn theo. Chắc hẳn đã có chuyện, chứ Kansai không bao giờ có thái độ bất cần như vậy. Hắn thu ánh mắt lại rồi vào trong.* -Vậy là Kansai đã biết sao?- Jisan cau mày. Hắn không trả lời chỉ nhìn sang hướng khác. Nó cũng im lặng và thở dài. -Ji!- Jesan chạy vào. Cô đi đến hỏi nhỏ giọng lo lắng. -Cậu không sao chứ? -Mình không sao.- Jisan khẽ cười. Jesan nhìn những vết thương trên người nhỏ, đột nhiên cô lại cảm thấy rất tức giận. -Mấy nhỏ đó đúng là ăn gan trời rồi mà. -Thôi! Hai người lo cho Jisan đi còn đám kia cứ để chúng tôi.- Hắn lên tiếng. -Anh đừng xem thường ba đứa tôi thế chứ? Chúng tôi lo liệu được.- Jesan nói. -Cứ để Kinsai lo đi, điều chúng ta quan tâm lúc này là sức khỏe của Ji.- Nó vuốt tóc Jisan. -Được rồi, bây giờ tôi đi tìm Kansai.- Hắn nói rồi quay đi. -Kinsai!- Jisan gọi hắn. Hắn không trả lời, chỉ dừng bước và lắng nghe câu nói của nhỏ. -Anh đưa tôi đi tìm Kansai với! -Không nhất thiết như thế đâu.- Hắn bỏ ra ngoài. Jisan mím môi nhìn theo hắn. Nhỏ muốn nói lời xin lỗi với Kansai. Nhỏ không muốn cậu phải bận lòng vì nhỏ. ... Một tuần trôi qua, mọi hoạt động của tụi nó đều chỉ thực hiện có 2 người. Jisan đã khỏe hẳn rồi nhưng nó vẫn không cho nhỏ ra ngoài. Hôm nay nó và Jesan đến lớp sớm nên nhỏ cũng tranh thủ đến lớp luôn. Jisan vào lớp, nhỏ vừa thấy nó và Jesan ngồi ở bàn cuối lớp thì chạy xuống ngay. -Ủa, Jisan? Mình bảo cậu ở nhà mà.- Jesan ngạc nhiên. -Sao cậu đến đây?- Nó cau mày. -Tại ở nhà ngột ngạt mình không chịu được.- Jisan chu miệng nói. -Thôi, lỡ đến rồi thì ở đây học đi.- Nó đứng dậy và trở về bàn của mình. Jisan và Jesan cũng trở lại vị trí. Nhỏ đến chỗ ngồi thì thấy Kansai đang ngồi ở đó. Nhỏ nhẹ nhàng để ba-lô xuống và khẽ chào cậu. -Chào Kan! Kansai không trả lời, cậu ngước mắt nhìn nhỏ rồi đứng dậy ra ngoài. Tất cả học sinh trong lớp đều đưa mắt nhìn nhỏ. Jisan bất lực gục đầu xuống bàn. Bây giờ nhỏ muốn một không gian thật yên tĩnh, không ai làm phiền. Nó ngồi xuống và ôm chầm lấy nhỏ. -Bình tĩnh nào! Jisan không trả lời, nhỏ chỉ biết im lặng. Giờ vào học đã đến, lớp của tụi nó đều vào chỗ ngồi ngay ngắn. Lúc này Kansai mới quay trở lại, cùng lúc đó giáo viên cũng vào lớp. -Cả lớp! Đứng!- Cô bạn lớp trưởng hô to. -Các em ngồi!- Cô Ly nói rồi về bàn giáo viên. Tụi nó ngồi xuống, nó đưa mắt nhìn cô Ly chằm chằm. Nó có vẻ hơi mến cô. -Hôm nay lớp chúng ta có thêm bạn mới. Các em cho một tràn pháo tay chào đón bạn ấy nhé! *Bốp...bốp...bốp...* Lớp nó vỗ tay rần rần. Cô Ly nhìn ra cửa và nói. -Vào đi em! Từ cửa, một người con gái bước vào. Cả lớp của nó "oh" lên. Cô gái đó có khuôn mặt rất dễ thương cộng thêm làn da trắng như tuyết. Nhiêu đó thôi cũng đủ ghi điểm trong mắt một số người con trai. -Chào các bạn!- Cô ấy cất giọng.- Mình tên Trương Huyền My, các bạn có thể gọi mình là Lin. Mình từ Mĩ chuyển về đây mong các bạn giúp đỡ. Lớp nó ai nấy đều ủng hộ Lin, họ đều đồng thanh. -Được, tất nhiên rồi... -Tại sao lúc mình vào lại không như thế chứ?- Jesan khó chịu. Kensai chỉ biết cười trừ và nhìn cô. -Em muốn ngồi ở đâu? À dưới lớp mình còn hai bàn trống, hay là em ngồi ở đó nha.- Cô Ly chỉ tay về bàn ở cuối dãy. -Không! Em muốn ngồi cùng Vic! Nó và hắn đang gục đầu ngủ, vừa nghe thấy thì cùng ngẩn mặt lên. Nó cau mày, cái tên này chỉ có nó được gọi hắn thôi. Cũng không ai biết nhưng tại sao Lin lại biết được. Khác hẳn với nó, hắn khẽ cười và hỏi. -Lin, em về lúc nào vậy? -Em về hôm qua. -Cô nghĩ em nên ngồi chỗ khác, chỗ đó là chỗ của Josan.- Cô Ly nhẹ giọng. -Nhưng em chỉ muốn ngồi với Vic.- Cô nằng nặc đòi ngồi với hắn. Nó im lặng không nói gì. Nó muốn xem hắn sẽ làm như thế nào. Hắn không khó chịu mà còn vui vẻ nói với Lin. -Được em sẽ ngồi ở đây.- Hắn quay sang nói với nó.- Phiền cô xuống bàn ở cuối lớp ngồi. Nó đứng bật dậy, ánh mắt nó bây giờ đầy ắp sự tức giận. -Nếu muốn thì anh xuống dưới mà ngồi còn chỗ này là của tôi.- Nó gằn từng chữ. Hắn biết nó đã rất tức rồi nhưng hắn không thể làm khác hơn. -Cô xuống dưới ngồi thì đã sao? -Ừ! Coi như tôi thua anh. *Rầm...Rầm...* Nó vung chân đã mạnh vào bàn khiến nó lệch khỏi dãy. Sợi lắc tay lúc nhỏ nó tặng hắn từ ba-lô của nó rơi ra. Hắn cúi người xuống nhặt nhưng chưa chạm vào sợi lắc thì giọng của nó lại cất lên. -Không cần!- Chân nó đạp lên sợi lắc tay. -Em quá đáng vừa thôi!- Hắn quát. -Anh nên xem lại đi! Ai mới là người quá đáng.- Nó lớn tiếng, mặt nó vì tức giận cũng bắt đầu đỏ lên. Lin chạy đến, thân mật nắm khủy tay của hắn nũng nịu hỏi. -Ai vậy anh? -À...bạn anh!- Hắn vô tình thốt ra. -Ừ! Là bạn, mãi mãi tôi và anh chỉ là bạn.- Nó hét lên và chạy ra ngoài. Hắn cau mày nhìn theo nó, hắn đã làm gì sai sao? Hắn đã làm gì không đúng ý của nó sao? -Thôi, chúng ta vào bài mới. Huyền My, em ngồi ở đó đi!- Cô Ly giọng run run nói. -Dạ!- Lin vui vẻ kéo hắn ngồi xuống. ... Jesan, Kensai đến bàn của Jisan. Hai người cau mày khó hiểu hỏi nhỏ. -Josan có chuyện gì sao? -Mình không biết, nhưng hình như Jo đang rất bực mình.- Jisan thở dài. -Anh thấy Kin làm vậy là không đúng. Chẳng phải Kin với Jo đang quen nhau sao? Vậy mà lại để Lin ngồi ở chỗ của Jo- Kensai lắc đầu. -Nhưng Kin và Lin đó có quan hệ như thế nào mới được chứ.- Jesan thắc mắc. -Anh nghe nói Lin là vợ hứa hôn của Kin.- Kensai xoa cằm. -Cái gì?- Jisan và Jesan đồng thanh. -Anh không chắc chắn lắm, chỉ nhớ mài mại là thế. -Vậy thì Jo sẽ như thế nào?- Jisan lo lắng. -Em sẽ đi tìm Jo!- Jesan nói rồi chạy đi. -Em cũng đi đây!- Jisan cũng chạy theo Jesan. -Này...này...- Kensai gọi với theo. ...
|
Nó và Kansai ngồi trên cành cây ở sau vườn. Nó bực tức dằn nắm đấm xuống cành cây. -Chúng ta cùng chung hoàn cảnh chứ nhỉ. Nhưng em vẫn đỡ hơn anh.- Kansai nhếch môi. -Anh vẫn buồn Ji sao? -Anh có gì để mà buồn chứ.- Cậu cười nhạt. -Đừng giấu, Ji chỉ đang lạc hướng giữa giữa anh và Trịnh Khang. Cậu ấy không phải là không thích anh mà vì cậu ấy chưa chắc anh có phải là người tốt không? -Có lẽ anh không tốt.- Cậu cười khổ. Nó im lặng, bỗng nhiên nó nhìn thấy hắn và Lin đi đến. Lin cùng hắn nói chuyện rất vui vẻ trông rất thân mật. Kansai đặt tay lên vai nó, cậu khẽ nói. -Lin là vợ hứa hôn của Vic nhưng nó từng nói với anh, nó chỉ xem Lin là em gái thôi. Nó không trả lời chỉ nhếch môi rồi nhảy phóc xuống. Nó đứng dậy, cùng lúc đụng mặt hắn và Lin. Lin nhìn nó mỉm cười, Lin đưa tay ra ngỏ ý bắt tay. -Chào Josan! Nó nhếch môi đưa tay ra, Lin vừa chạm vào tay nó thì nó rút tay lại. Hắn cau mày, từ lúc nào mà nó có thái độ như thế chứ? -Em làm thế này chẳng khác gì khinh thường người khác. -Anh nói đúng, tôi đang khinh thường một người. -Em thôi ngay thái độ đó đi! -Anh lấy quyền gì mà nói tôi? -Là bạn trai của em.- Hắn nắm lấy tay nó. Nó giật tay ra và gằn giọng. -Xin lỗi, tôi chẳng quen anh. Nó nhìn Lin rồi lướt qua. Nó vô tình lướt qua hắn như hai người xa lạ. Vai của nó chạm vào vai hắn chứng minh mọi chuyện đã chấm hết. Kansai cũng nhảy xuống, đi lướt qua hắn cậu khẽ nói. -Yêu mày, là sai lầm lớn nhất của Tiểu Phương! Hắn bất động không nói nên lời. Rốt cuộc hắn đã làm gì sai? Đến tận bây giờ hắn vẫn không hiểu vì sao nó lại như thế. -Anh Vic! Anh sao vậy?- Lin hỏi hắn. -Anh đã bảo bao nhiêu lần rồi, em đừng gọi anh như thế. -Nhưng tại sao chứ? Em thích gọi anh như vậy thôi. ... Nó vừa ra ngoài thì gặp Jisan và Jesan chạy đến. Jisan thấy nó thì ngay tức khắc kéo nó lại hỏi. -Cậu sao vậy? Nó gạt tay Jisan ra rồi quay lưng đi mất hút. Jisan và Jesan nhìn nhau, hai người cùng lắc đầu khó hiểu. Kansai cũng chạy ra, cậu chạy lướt qua Jisan làm nhỏ có cảm giác mất mát, lo sợ sẽ mất đi thứ gì đó. Cậu kéo tay nó. -Đừng hiểu lầm Quân Anh! Nó không trả lời, chỉ đáp trả bằng cái nhếch môi đểu giả. Nó không tin vào một thứ gì trên đời này nữa, đặc biệt là hắn. Nó rút tay ra rồi quay đi, để Kansai đứng phía sau nhìn theo bóng nó. Nó cảm thấy khung trời của mình đổ sụp, tất cả đều tan biến hết. Bỗng có một giọt nước đọng lại ở mi mắt nó. Nó đưa ngón trỏ lên lau đi và thề rằng: mãi mãi sẽ không rơi nước mắt vì ai, kể cả hắn..
|