Đế Tôn (Trạch Trư)
|
|
Chương 399: Vừa kêu muôn đời rửa trường không. (2) Đối diện hắn, là một vị lục y nữ tử, dung mạo xinh đẹp vô song, cùng Mị Nguyệt lâu chủ yêu dị bất đồng, dung mạo của nàng có phong tình nước khác, hai tròng mắt giống như ngọc bích nháy động, khảy đàn cười nói:
- Dù sao Giang Nam cũng là người trong Thần tộc ta, mặc dù ta muốn làm khó hắn, nhưng đối với hắn cũng có mấy phần thưởng thức.
Diêm Chiến lắc đầu nói:
- Nhu công chúa, ngươi ở trên tay Lạc Hoa Âm còn không có ăn đủ đau khổ sao?
Khương Nhu thần thái cứng đờ, nhớ tới chuyện cũ. Năm đó Lạc Hoa Âm kinh thái tuyệt diễm, nữ giả nam trang xâm nhập Minh giới, học trộm tâm pháp Thần Tộc, Khương Nhu chính là ở lúc này bị nữ nhân kia mê đến thần hồn điên đảo, kết quả Lạc Hoa Âm bị Thần Tộc cường giả bắt, vẫn là nàng lẻn vào lao ngục, đem Lạc Hoa Âm giải cứu ra.
Ai ngờ người này lại là nữ nhân!
Nàng nhớ tới chuyện này, trong lòng vừa thẹn vừa giận, đột nhiên tiếng đàn chấn động, hiện lên sát phạt, boong boong rung động, giống như đi tới chiến trường có trăm vạn Ma Tộc chém giết, kỵ binh lưỡi mác, Huyết Hải phiêu mái chèo, sát khí xông lên trời.
Giang Nam mới vừa đi tới trên cầu, đang hướng nơi đây đi tới, đột nhiên cảm giác được tiếng đàn của Khương Nhu biến đổi, tràn đầy sát cơ bén nhọn, lúc này trường thanh cười nói:
- Khương cô nương đây là muốn kiểm tra Giang mỗ sao?
Hắn trường thanh vừa kêu, Đạo âm cuồn cuộn, thiên hoa rực rỡ từ trên trời giáng xuống, đem sát khí chung quanh hễ quét là sạch, làm cho người ta cảm giác phảng phất là sau khi mưa to, tinh không vạn lí, hàng tỉ đóa hoa nở rộ, khắp nơi ánh mặt trời rực rỡ.
Sát khí của Khương Nhu chẳng qua là không lòng dạ nào phát ra, nhưng mà cùng Đạo Âm Hát Xướng của Giang Nam gặp gỡ, liền đánh nhau chết sống.
- Di? Tên phụ lòng người kia bất học vô thuật, nhưng dạy ra đệ tử tinh thông âm luật.
Khương Nhu nhẹ kêu một tiếng, áp chế cảnh giới, lấy tu vi Thần Thông thất trọng thi triển tiếng đàn, nhất thời tiếng đàn hất tất, hóa thành đủ loại dị tượng công phạt mà đến, cũng nổi lên lòng hiếu thắng, muốn cùng hắn phân thắng bại!
Tiếng đàn của nàng giống như Lôi Hỏa, quét dọn khắp thiên kiêu, trời u ám, Lôi Điện bắn ra.
Đạo âm của Giang Nam bị phá, nhưng ngay sau đó tiếng huýt gió xoay chuyển, càng thêm cao vút có lực, chỉ nghe tiếng Long ngâm vang lên, âm ba hóa thành Thiên Long, bay vọt biến hóa, thôn vân thổ vụ, ở trong Lôi Hỏa Lôi Điện chạy vội, rầm rộ.
Mười ngón tay của Khương Nhu nhảy động, tiếng đàn hóa thành đao kiếm, một kiếm chém Thiên Long.
Giang Nam bước đi, tiếng huýt gió biến nữa, kích ngang chấn động, đem vô số đao kiếm chấn vỡ, âm luật hóa thành một pho tượng Đại Phật, mở miệng Phật âm đại tác, Phạm âm đầy trời phảng phất là vô số tăng phật cùng nhau tụng kinh.
Hai người mặc dù là Đạo âm tranh phong, nhưng là một cuộc giao thủ hoàn toàn mới, tiếng đàn của Khương Nhu thiên biến vạn hóa, tiếng huýt gió của Giang Nam cũng như quỷ phủ thần công, Đạo âm, ma âm, yêu âm, nhiều lần phá vỡ tiếng đàn công phạt!
Trận chiến này, Diêm Chiến cùng mấy tên Ma Tộc cường giả trẻ tuổi kia nghe đến không khỏi chìm đắm trong đủ loại âm luật, ánh mắt Diêm Chiến chớp động, rơi vào trên người Giang Nam, thanh âm trầm trọng nói:
- Vừa kêu mênh mông cuồn cuộn, muôn đời rửa trường không, không hổ là Thần Tộc, hậu sanh khả úy. Nhu công chúa, người này là một nhân tài khó được .
Trận âm luật đối công này của Giang Nam cùng Khinh Nhu, có công có thủ, công phạt có độ, nhưng không có xung đột chính diện, tựa như hai vị Nguyên soái chỉ huy thiên quân vạn mã trên chiến trường tranh hùng, thể hiện ra âm ba Thần Thông cùng người khác bất đồng.
Âm ba Thần Thông cực kỳ kỳ diệu, cũng thâm ảo nhất, rất khó tinh thông, cần ở trên thanh luật có thành tựu cực cao, nhưng nếu như tinh thông âm ba Thần Thông, chỗ dùng liền thật lớn, phạm vi âm ba công kích rộng, làm người ta khó lòng phòng bị, nhất là giỏi về phá trận.
Giang Nam cùng Khương Nhu đều là người thiện âm luật, trận chiến này thật là làm người ta thấy hoàn toàn mới mẻ, xem thế là đủ rồi.
Giang Nam vừa kêu dũ phát kích ngang, giống như cuồng phong bạo vũ, nhưng đánh lâu tiếng đàn không kém, trong lòng đối với Khương Nhu cũng vạn phần bội phục.
Khương Nhu đổi vài loại âm luật, thủy chung không cách nào hoàn toàn đem Giang Nam đánh tan, thầm nghĩ trong lòng:
- Nếu ta muốn thắng hắn cũng dễ dàng, chỉ cần thi triển ra Thần Thông bát trọng, là có thể đem đạo âm của hắn áp chế xuống. Bất quá hắn là Thần Thông thất trọng, mà ta đánh ra pháp lực Thần Thông bát trọng mà nói, đó chính là ta thua...
Tiếng huýt gió của Giang Nam dần dần dừng lại, cước bộ rơi vào trên đài.
Phen Âm Ba công thủ này, để cho hắn được ích lợi rất nhiều, tu vi của Giang Nam tăng lên quá nhanh, Thần Thông vận chuyển còn không như ý, nhưng cùng Khương Nhu cầm tiếu ứng đối, để cho hắn đối với Đạo Âm Hát Xướng lĩnh ngộ càng thêm thuận buồm xuôi gió, đối với hắn chỗ tốt thật lớn.
Hắn mới vừa đi tới đài, nhất thời cảm giác được một cổ địch ý, ánh mắt mọi nơi nhìn lại, chỉ thấy phía sau một vị Ma Tộc lão giả, mấy người trẻ tuổi hướng hắn xem ra, chiến ý hừng hực.
Mấy người này thực lực cường đại, ma tính thâm trầm, hẳn là tuổi trẻ tài tuấn trong Diêm Vương thành.
Huyết thống của bọn hắn hẳn là so sánh với những Ma Tộc khác cao hơn rất nhiều, thực lực so sánh với chút ít Ma Tộc mà lúc trước Giang Nam gặp được kia mạnh hơn rất nhiều lần, nhưng tu vi cảnh giới xê xích không nhiều.
Ánh mắt Giang Nam rơi vào trên người Ma Tộc lão giả kia, trong lòng cả kinh, chỉ cảm thấy mình phảng phất đang nhìn một cái vực sâu, sâu không lường được.
- Thiên Cung cường giả trong Ma Tộc...
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Ma Tộc lão giả kia thấy Chiến Minh cự thú phía sau hắn, trong mắt không khỏi tuôn ra một chuỗi tinh quang, lộ ra vẻ kinh sợ:
- Chiến Minh cự thú...
- Tử Xuyên mời ngồi.
Khương Nhu mười ngón tay nhẹ áp, tiếng đàn biến mất, thật sâu liếc hắn một cái, ánh mắt phức tạp, nhẹ giọng nói:
- Ta rất ít cùng người âm luật tranh nhau, có thể cùng ngươi trao đổi âm luật cũng là một chuyện may mắn.
Giang Nam ngồi xuống, cười nói:
- Ta kể từ khi bái sư tới nay, gặp phải vô số cường giả, chiến đấu không dưới trăm tràng, cùng cảnh giới, có thể cùng ta đánh một trận le que không có mấy, Khương cô nương có thể tính một người trong đó. Cô nương tiếng đàn vô song, khiến người khâm phục.
Bên cạnh Diêm Chiến, một Ma Tộc tuổi còn trẻ không nhịn được nói:
- Giang Tử Xuyên ngươi mới vừa rồi là nói mình cùng cảnh giới vô địch sao? Khẩu khí của ngươi, không khỏi quá cuồng vọng, thiên hạ to lớn, thiên tài gì không có? Nói không chừng có người ở cùng cảnh giới so sánh với ngươi còn mạnh hơn!
Ánh mắt Giang Nam chớp động, cười nói:
- Ta lần này tiến vào Minh giới, chính là muốn gặp người có thể cùng ta ở cùng cảnh giới đánh một trận, đáng tiếc đến nay, chỉ có một chút tiểu lâu la hướng ta xuất thủ, vây công ta. Về phần nhân vật có thể cùng cảnh giới đánh một trận, đến nay chỉ đụng phải Khương cô nương mà thôi.
|
Chương 400: Khoa trương ương ngạnh - Có thể cùng cảnh giới vô địch hay không, không phải là ngoài miệng nói một chút là được, chi bằng lấy ra bản lãnh chân chính!
Phía sau Diêm Chiến, một gã đại hán Ma Tộc đứng dậy, trầm giọng nói:
- Họ Giang, ta tự phong tu vi, đồng dạng là Thần Thông thất trọng, ngươi dám cùng ta đánh một trận không?
Giang Nam ngẩng đầu nhìn hắn, lắc đầu nói:
- Ngươi không đượ, cùng cảnh giới mà nói, mấy người các ngươi cùng tiến lên mới có tư cách này.
Mấy vị cường giả trẻ tuổi Ma Tộc không khỏi giận dữ, đột nhiên Diêm Chiến cười nói:
- Nếu người ta nói như vậy, sao các ngươi không liên thủ thử một lần, xem vị đạo hữu này có thể đem bọn ngươi đánh tan hay không một chút?
Hắn là Diêm Vương thành thành chủ, kim khẩu vừa mở, mấy cường giả trẻ tuổi Ma Tộc kia cũng không dám phản đối, rối rít đứng dậy, một vị nữ tử cười lạnh nói:
- Giang Tử Xuyên, chẳng lẽ ngươi chuẩn bị ngồi ở chỗ này cùng chúng ta đánh một trận sao ?
Giang Nam ngồi thẳng bất động, đột nhiên răng rắc răng rắc mấy tiếng phát vang, một cổ pháp lực xông ra, hóa thành ba đầu tám cánh tay, bàn tay lật lên rơi xuống, bát Phiên Thiên Ấn đắp rơi, không khí trên đài nhất thời bị trừu không, tạo thành Chân Không lực trường kỳ dị!
Mấy vị cường giả trẻ tuổi Ma Tộc kia khống chế không được thân hình, bị Chân Không lực trường dẫn dắt, thân bất do kỷ hướng bàn tay của hắn bay đi!
Oanh!
Chưởng lực của Giang Nam bộc phát, vài bóng người muộn hanh nhất thanh, bốn phương tám hướng bay ra, không biết rơi xuống đi nơi nào .
- Không chịu nổi một kích.
Giang Nam như cũ ngồi thẳng bất động, tản đi ba đầu tám cánh tay, nhẹ giọng cười nói.
Hắn tính cách khoa trương, hoàn toàn có thể nói ngang ngược, ở trước mặt Diêm Vương thành thành chủ cùng Khương Nhu công chúa cũng dám động thủ, hoành hành vô kỵ.
Tính tình Ma Tộc là như vậy, ngươi càng mạnh, người khác đối với ngươi càng kính trọng, nếu ngươi khúm núm, ngược lại chỉ sẽ làm Ma Tộc xem thường ngươi, khi dễ gấp đôi.
Sở dĩ Giang Nam lớn lối như vậy, không che dấu chút nào, chính là đoán chắc điểm này của Ma Tộc, hắn ở Minh giới không có bất kỳ bối cảnh, cũng không có bất kỳ chỗ dựa, duy nhất đáng nhắc tới chính là Ma Tộc cho hắn là một thành viên của Thần Tộc, cũng không có đem hắn làm thành ngoại tộc, nhất quyết phải giết.
Đã như vậy, như vậy hắn liền đánh ra tính tình cùng cá tính của mình, huyên càng lớn, cao tầng trong Ma Tộc sẽ đối với hắn càng coi trọng, mình ngược lại càng an toàn.
- Cùng cảnh giới vô địch có ích lợi gì?
Đột nhiên một thanh âm truyền đến, cả giận nói:
- Một người có bản lãnh hay không, nhìn là tu vi, là cảnh giới, tu vi của ta so sánh với ngươi cao, bản lãnh so với ngươi còn mạnh hơn, cho dù ngươi có thể cùng cảnh giới vô địch, ta cũng có thể bằng vào cảnh giới cùng pháp lực cao hơn đè chết ngươi!
Giang Nam theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy ma khí cuồn cuộn từ đàng xa bay đến, là một chiếc thuyền lớn, một con Huyết Hoàng, còn có một đoàn ma khí, trong ma khí mơ hồ hiện ra một ma thân cự đại, không biết là chủng tộc gì.
- Mấy vị này là Long Ngâm Phong, Khiếu Mang, còn có ấu tử bất hảo của ta, Diêm Phù.
Diêm Chiến hướng Giang Nam cười nói:
- Giang đạo hữu, mới vừa rồi tiểu nhi Diêm Phù nói không sai, ngươi có cùng cảnh giới vô địch, người khác vẫn có thể mượn tu vi tới áp chế ngươi. Hơn nữa, ngươi bất quá là có tiền vốn tranh hùng, có thể làm được vô địch hay không, còn cần cùng những Thần Tộc trẻ tuổi khác giao thủ mới biết được.
- Đa tạ tiền bối dạy bảo.
Giang Nam khom người cười nói:
- Cao thủ trẻ tuổi Thần Tộc, ta cũng rất muốn gặp.
Thuyền lớn dừng lại, đi xuống một vị nữ tử, hướng Diêm Chiến cùng Khương Nhu làm lễ ra mắt, khom người nói:
- Khiếu Mang gặp qua Diêm Chiến bá phụ, Nhu công chúa. Xin hỏi bá phụ, công chúa, ta có thể hướng vị Giang đạo hữu này xuất thủ không? Bởi vì người ta rất muốn cướp lấy thần huyết của hắn!
Diêm Chiến ha hả cười nói:
- Hôm nay Giang đạo hữu là khách, không thể động thủ.
Long Ngâm Phong thu đi Huyết Hoàng, bước đi, cất cao giọng nói:
- Viễn cổ tới nay, những cường giả thành tựu Ma Thần kia cũng không phải là vừa ra đời chính là Ma Thần, có huyết mạch cao nhất, mà là bởi vì hắn tu thành Ma Thần, huyết mạch của mình mới thành thần huyết. Tương lai của ta là nhất định trở thành Ma thần nhân, nếu Giang đạo hữu giao ra tâm pháp của ngươi, ta làm chủ, tha cho ngươi một mạng, ta đối với thần huyết cũng không hứng thú.
Hắn tự cho mình khá cao, hăng hái, Giang Nam không khỏi nhìn nhiều người này hai mắt.
- Long Ngâm Phong này cũng không tầm thường, kiến thức so sánh với Khiếu Mang còn muốn cao hơn một bậc.
Giang Nam đối với cái nhìn của hắn sâu sắc chấp nhận, cho dù là một người phàm huyết mạch bình thường, nếu như ở sinh thời tu thành Thần minh, huyết mạch của hắn cũng sẽ trở nên cực kỳ cao đẳng, con nối dòng của hắn cũng sẽ biến thành người có thần huyết, huyết mạch cao quý.
Ma khí bắt đầu khởi động, dần dần tiêu tán, chỉ thấy một pho tượng Cự Nhân cao mấy trăm trượng, khắp cả người đen nhánh Long Lân, úng thanh úng khí:
- Giang đạo hữu là khách nhân của cha ta, hôm nay không nên động thủ, ngày khác chờ hắn ra khỏi thành rồi hãy nói.
Giang Nam trong lòng lẫm nhiên, nhìn về phía đại hán này, chỉ cảm thấy một cổ lệ khí đập vào mặt, cười nói:
- Xin hỏi thành chủ là chủng tộc gì?
- Ta là Diêm La Vương tộc.
Diêm Chiến không có giấu diếm, cười nói:
- Bất quá Diêm Phù ta, là hỗn huyết của Diêm La Vương tộc cùng Ma Long Thần Tộc.
- Thì ra là như vậy.
Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng, thực lực Diêm Phù này so sánh với Long Ngâm Phong cùng Khiếu Mang còn cao hơn rất nhiều, kinh khủng vô cùng, nguyên lai là đồng thời có huyết mạch của Thần Tộc cùng Vương tộc. Nhưng Long Ngâm Phong cùng Khiếu Mang cũng không thể khinh thường, đoán chừng cũng là Vương tộc, Long Ngâm Phong có một đầu Huyết Hoàng, thực lực so với Chiến Minh cự thú của hắn mạnh hơn, mà Khiếu Mang tuy là nữ, kiến thức không bằng Long Ngâm Phong, nhưng Vương tộc trong Ma Tộc thực lực mạnh, cũng sẽ không là người yếu!
- Đạo hữu mới vừa rồi vì sao không để ra Ma Thần Chân Thân ba mặt tám cánh tay?
Diêm Chiến cười nói:
- Ngươi nếu đánh ra Ma Thần Chân Thân, chiến lực sẽ bạo tăng rất nhiều.
Giang Nam lắc đầu nói:
- Ta đối với Ma Thần Chân Thân lĩnh ngộ không nhiều lắm, tạm thời chỉ có thể đánh ra pháp thân.
Pháp thân chính là pháp lực biến thành thân thể, mà chân thân là thật thật có huyết nhục, tỷ như ba mặt tám cánh tay của Giang Nam, chính là pháp thân, dùng lực biến ảo ra, là một loại pháp lực Thần Thông.
Mà chân thân là có huyết nhục, vô luận phòng ngự hay lực lượng, so sánh với pháp thân thắng được rất nhiều, là pháp lực Thần Thông cùng thân thể Thần Thông kết hợp, cực kỳ cao minh.
Ánh mắt Diêm Chiến chớp động, cười nói:
- Ma Thần Chân Thân, lão hủ cũng có đọc lướt qua, nếu đạo hữu không chê, không bằng nghiên cứu một chút.
Giang Nam gật đầu đồng ý, hướng Khương Nhu thành khẩn vạn phần nói:
- Nhu công chúa, loại Thần Thông thứ tám của ta chính là Thiên Ma Cầm, chẳng qua là hôm nay ta đối với Cầm Đạo biết vẫn còn không nhiều lắm, nếu như Nhu công chúa không chê, tiểu đệ cũng muốn hướng ngươi lãnh giáo một chút.
|
Chương 401: Ma Thần Chân Thân. (1) Khương Nhu nghiêng đầu suy tư chốc lát, cười nói:
- Ta cũng muốn hiểu biết cầm âm của ngươi, đến tột cùng là Thần Thông gì.
Nguyên bản nàng là muốn chế tạo cho Giang Nam chút ít cường địch, trả thù Lạc Hoa Âm, không nghĩ tới cùng Giang Nam tiếp xúc, làm cho nàng có một loại cảm giác tìm được tri âm, vì vậy rất muốn nhìn loại Thần Thông thứ tám của Giang Nam đến tột cùng là cái gì một chút.
Giang Nam ở Diêm Vương thành ngẩn ngơ chính là hơn tháng, cùng Diêm Chiến nghiên cứu và thảo luận Ma Thần Chân Thân, cùng Khương Nhu lãnh giáo Cầm Đạo, Diêm Chiến chính là Thiên Cung cường giả, đối với Ma Thần Chân Thân đọc đã lâu, mà Khương Nhu lại càng là người trong Cầm Đạo, một tháng thời gian này, để cho hắn thu hoạch phong phú.
Mà Diêm Chiến cùng Khương Nhu đối với tư chất chất và ngộ tính của Giang Nam cũng cực kỳ khiếp sợ, lúc trước Giang Nam đối với Ma Thần Chân Thân cùng Cầm Đạo biết cũng không sâu nhiều như bọn họ, nhưng mà qua hơn mười ngày, hắn liền đem lĩnh ngộ của hai người hóa thành kiến thức của mình, hơn nữa có giải thích của mình, thậm chí trong đó không thiếu kỳ tư diệu tưởng, làm bọn hắn cũng sách sách xưng kỳ, có chút được lợi.
- Giang đạo hữu, nếu ngươi muốn kiến thức những Thần Tộc khác, không ngại đi Minh Vương thành.
Giang Nam rời Diêm Vương thành, Diêm Chiến đứng dậy đưa tiễn, cười nói:
- Nơi đó Thần Tộc rất nhiều, là Thánh Địa của Minh giới ta.
Giang Nam tạ ơn, khống chế Chiến Minh cự thú rời đi, Diêm Phù không nhịn được thấp giọng nói:
- Phụ thân, vì sao ưu đãi Thần Tộc tiểu bối kia như thế?
- Bởi vì hắn thu phục Chiến Minh cự thú.
Sắc mặt Diêm Chiến ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Cổ Thần của Minh giới ta khi còn sống cũng từng cố gắng thu phục Chiến Minh cự thú, bất quá không cách nào trừ đi Ma Tôn ấn ký trong đó, mà ta từng âm thầm dò xét đầu Chiến Minh cự thú kia, phát hiện Ma Tôn ấn ký trong đó đã biến mất không thấy gì nữa. Ngươi biết này ý vị như thế nào không?
Diêm Phù lắc đầu.
- Như vậy có ý nghĩa là hắn có thể là người mà vị Cổ lão Ma Tôn kia nhìn trúng.
Diêm Chiến nói:
- Người Ma Tôn nhìn trúng, há có thể chậm trễ? Ta mấy ngày nay ưu đãi hắn, chính là kết thiện duyên, thiện duyên này chính là cơ duyên lớn lao của Diêm La Vương tộc ta.
- Chẳng biết tại sao, ta cảm giác, cảm thấy hắn là một tiểu lừa đảo...
Diêm Phù nhỏ giọng thầm nói.
- Tiểu lừa đảo?
Diêm Chiến lắc đầu bật cười, có chút tự phụ nói:
- Thế gian này, còn không có người có thể gạt được cha. Cha đi qua cầu, so sánh với ngươi đi qua đường còn muốn nhiều, Giang Nam kia ánh mắt chân thành, trong suốt có thể thấy được nội tâm, nếu hắn nói dối, tất nhiên không thể gạt được đôi mắt của ta. Còn có một việc.
- Diêm Phù huynh, muốn cùng đi Diêm Vương thành sao?
Đột nhiên, hai người Long Ngâm Phong cùng Khiếu Mang đi tới, cao giọng nói.
Diêm Phù trong lòng vừa động, liếc liếc về phía Diêm Chiến, Diêm Chiến thở dài, xoay người nói:
- Hai vị hiền chất, Giang Nam không phải là không có chỗ dựa, Nhu công chúa có thể là chỗ dựa của hắn, các ngươi tự giải quyết cho tốt.
Long Ngâm Phong cười nói:
- Chúng ta cũng không phải là muốn đuổi theo giết chết hắn, chẳng qua là đi Minh Vương thành mà thôi, bá phụ yên tâm.
Diêm Chiến nhẹ nhàng gật đầu, trầm giọng nói:
- Qua không lâu nữa chính là Chân Ma đại hội của Minh giới ta, từ tám trăm tộc bộ tuyển ra nhân tài siêu quần bạt tụy. Vô luận Thần Tộc Vương tộc hay chủng tộc bình thường, chỉ cần là Đạo Đài bát cảnh, tu vi không có đột phá đến Thần Phủ cảnh, liền có thể tham gia. Chân Ma đại hội lần này không phải chuyện đùa, nghe nói Minh Vương thọ nguyên sắp hết, muốn lựa chọn một đệ tử xuất sắc thừa kế đạo thống của hắn, cơ hội khó được. Nếu có thể ở trên Chân Ma đại hội tiến vào trước mười, là có thể đạt được một môn Thiên Cung cấp kinh điển của Minh Vương.
- Thần của Minh giới sắp chết?
Diêm Phù thất thanh nói.
Diêm Chiến chậm rãi gật đầu nói:
- Lần này Nhu công chúa từ Huyền Minh Nguyên Giới gấp trở về, là vì từ cha của nàng nhận được tin tức kia, trước đó không lâu nói cho ta biết. Chân Ma đại hội lần này không giống bình thường, ba người các ngươi là nhân tài siêu quần bạt tụy trong Diêm Vương thành, Chân Ma đại hội lần này, các ngươi cũng đi thử thời vận! Cho dù không thành được đệ tử Minh Vương, tiến vào trước mười cũng tốt.
Diêm Phù ánh mắt sáng lên, cười hắc hắc nói:
- Chân Ma đại hội trăm năm một lần, hội tụ tuổi trẻ cường giả đứng đầu thiên hạ, việc trọng đại bực này, ta nhất định phải đi xem một chút!
- Chân Ma đại hội, làm sao có thể thiếu được chúng ta?
Long Ngâm Phong cùng Khiếu Mang mừng rỡ, cười nói.
Diêm Phù nháy mắt mấy cái nói:
- Phụ thân là tính toán để cho Giang Nam cũng tham gia Chân Ma đại hội sao? Hắn mới là Thần Thông thất trọng, cho dù tu thành Đạo Đài, đoán chừng cũng sẽ không là đối thủ của những Đạo Đài thất trọng bát trọng cảnh giới kia.
- Ta chỉ là cho hắn một cơ duyên, về phần có thể bắt được hay không, thì phải xem chính hắn.
Diêm Chiến cười nói.
- Nhu công chúa cũng đi Minh Vương thành?
Địa phương cách Diêm Vương thành mấy ngàn dặm, Giang Nam ngồi ở trong hương xa, bên cạnh Khương Nhu tương bồi, trên dưới một trăm thiếu nữ Ma Tộc phụng dưỡng trái phải, rất là thư thích.
Hắn mới vừa rời Diêm Vương thành không lâu, liền gặp phải đoàn xe của Khương Nhu, cô gái này mời mọc, Giang Nam cũng không có khách khí, đi lên hương xa của Khương Nhu.
Bên cạnh một vị thiếu nữ Ma Tộc cười nói:
- Công chúa nhà ta vốn là ở tại Minh Vương thành, Giang công tử có điều không biết, chủ công nhà ta là một trong những cự đầu Minh Vương thành, địa vị so sánh với Diêm Chiến lão gia cao hơn rất nhiều, là nhân vật có thể bái kiến Minh Vương.
Giang Nam còn không biết Khương Nhu lại có lai lịch bực này, không khỏi động dung, đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi:
- Xin hỏi Nhu công chúa, Ngọc Sinh Hương là người như thế nào?
- Ngọc tỷ tỷ là Ngọc Lưu Ly Giới Phi Thiên, vì vậy thiện vũ.
Khương Nhu cười nói.
Giang Nam trong lòng cả kinh, Phi Thiên ở trong Phật Môn địa vị cực cao, tương đương với nhân vật hộ pháp, thầm nghĩ:
- Sư tôn trêu chọc nữ tử cũng không phải là người phàm, Mị Nguyệt trông coi Bách Hiểu Lâu, hơn nữa còn là Yêu Thần Tông thủ tọa đệ tử, phụ thân Khương Nhu là mấy đại cự đầu của Minh Vương thành, có Ma Thần huyết thống. Mà Ngọc Sinh Hương là Phật Môn Phi Thiên, sư tôn thật đúng là bác ái, chung quanh lưu tình...
Tiếng đàn vang lên, trên đỉnh đầu Khương Nhu, dây cầm không người nào tự bắn, cười nói:
- Tử Xuyên, ngươi có điều không biết, Phật Môn cùng thế tục có bất đồng, Ngọc Lưu Ly Giới Phi Thiên là người lễ Phật, không kỵ hôn nhân gả cưới. Ngọc Lưu Ly Giới Phật Đà đã già, cần chuyển thế, liền tuyển định Ngọc tỷ tỷ làm Phật mẫu, chuẩn bị chuyển thế đến trong bụng nàng, tái thế trọng tu. Ngọc tỷ tỷ vì vậy cần phải tìm một Phật phụ, nhưng lại không thể tùy tiện tìm một người kết hôn, phải tìm kiếm nhân vật xuất chúng, tránh cho sinh hạ Phật Đà là kẻ ngu, vừa lúc Lạc Hoa Âm chạy đến Lưu Ly Phật Giới...
|
Chương 402: Ma Thần Chân Thân. (2) Nàng cười lạnh một tiếng, tiếng đàn tràn đầy sát phạt khí:
- Sư tôn ngươi ở Ngọc Lưu Ly Giới học trộm Phật pháp, không biết làm sao liền bị Ngọc tỷ tỷ coi trọng, lại làm trễ nãi đại sự cả đời của một nữ tử!
Chuyện về sau Giang Nam đã biết, vị Phật Môn Phi Thiên Ngọc Sinh Hương này coi trọng Lạc Hoa Âm nữ giả nam trang, tình chàng ý thiếp, sau Lạc Hoa Âm chiếm được Phật Môn tâm pháp, sau đó liền vứt bỏ Ngọc Sinh Hương. Ngọc Sinh Hương đuổi theo tới Huyền Minh Nguyên Giới, trở thành Nam Hải Vạn Hoa Lâu tam đại hoa khôi, thế mới biết người lừa gạt tài lừa gạt sắc mình lại là nữ nhân, thật là vui buồn lẫn lộn.
Giang Nam dở khóc dở cười:
- Sư tôn không chuyện ác nào không làm, chẳng những lừa gạt đến Yêu Tộc, Ma Tộc, ngay cả Phật Môn Phi Thiên cũng lừa, trì hoãn Phật Đà chuyển thế...
Minh Vương thành cách nơi đây cực kỳ xa xôi, còn cần hơn mười ngày mới có thể chạy tới, Giang Nam cùng Khương Nhu đàm luận Cầm Đạo, càng nói càng đầu cơ, hai người rất có hận ý gặp nhau muộn.
- Công chúa, Nhân Tộc có câu nói, mất cái này được cái kia.
Một Ma Tộc thiếu nữ thấp giọng cười nói:
- Công chúa bị Lạc Hoa Âm kia lừa tình cảm, nhưng hôm nay cùng đệ tử của Lạc Hoa Âm quen biết, lẫn nhau cũng rất hợp khẩu vị, không bằng...
Khương Nhu công chúa lắc đầu, liếc Giang Nam một cái nói:
- Từng Thương Hải làm khó Thủy, không có gì ngoài Vu Sơn không phải là vân, Giang Nam là Giang Nam, dù sao cũng không phải là Lạc Hoa Âm.
- Công chúa chẳng lẻ muốn đem trái tim buộc ở trên người một nữ tử sao?
Khương Nhu đột nhiên cười khúc khích nói:
- Cha ta nói, nếu ta có thể đem Hoa Âm lừa gạt đến Minh giới, cha ta liền có thể bắt giữ nàng, đem nàng cải tạo thành thân nam nhi, đến lúc đó...
Sắc mặt nàng đỏ bừng, thấp giọng cười nói:
- Chẳng qua là, Hoa Âm nói nàng thích nam nhân, nếu cha ta đem nàng cải tạo thành nam nhi, nàng còn thích nam nhân, kia cũng có chút hỏng bét...
Mấy thiếu nữ Ma Tộc nghe vậy, không khỏi rùng mình một cái, gật đầu lia lịa.
- Ma Thần Chân Thân quả thật nếu so với pháp thân lợi hại hơn rất nhiều, có thể trợ giúp ta hoàn thiện Ma Chung Bá Thể Thần Thông.
Giang Nam tinh tế thể ngộ mình đạt được mấy ngày nay, thầm nghĩ trong lòng.
Diêm Chiến chính là thủ lĩnh của Diêm La Vương tộc, hắn nghiên cứu ở Ma Thần Chân Thân, còn muốn thắng nhiều Thiên Cung cường giả ở Huyền Minh Nguyên Giới, thậm chí nhân vật chưởng giáo Chí Tôn cấp cũng xa xa không kịp hắn.
Dù sao, Ma Thần Chân Thân là sở trường của Ma Tộc, trong nhân tộc mặc dù cũng có Pháp môn chân thân, nhưng phần lớn là Yêu Tộc hoặc là Phật Môn công pháp, hơn nữa cũng không tinh thâm như Ma Tộc.
Ma Thần Chân Thân rất là phức tạp, liên lụy đến xây dựng phục chế thân thể, gây dựng lại, sinh mệnh lực vận chuyển, xương cốt sinh trưởng, khí huyết vận hành,... nếu như không có cùng Diêm Chiến nói chuyện một phen, hắn muốn ngộ ra ảo diệu bên trong, chỉ sợ phải chờ tới Đạo Đài cảnh.
- Ma Chung Bá Thể!
Giang Nam khẽ quát một tiếng, vận chuyển Thần Thông, chỉ thấy sau vai cùng dưới nách của hắn huyết nhục ngọa nguậy, xương cốt bắt đầu sinh trưởng, dần dần dài ra một mảnh cánh tay dài hẹp, ngay sau đó năm ngón tay dài ra!
Những cánh tay tân sinh ra này cấu tạo cực kỳ tinh sảo, thậm chí còn có màng xương, là huyết nhục chi thân chân thật, hơn nữa cấu tạo xương cốt của những cánh tay này cũng cùng Ma Thần chi cốt của hắn giống nhau như đúc, có thể phát huy ra thực lực cùng cánh tay chân chính của hắn giống nhau!
Giang Nam nhẹ nhàng chuyển động những cánh tay này, chỉ cảm thấy giống như pháp thân điều khiển như ý, rất là thuận buồm xuôi gió.
- Không biết Ma Thần Chân Thân uy lực như thế nào?
Hắn đi ra hương xa, ánh mắt quét tới, chỉ thấy phía dưới có một ngọn núi cao mấy trăm trượng, lồng lộng đứng thẳng, trong lòng khẽ nhúc nhích, chỉ thấy Ma Thần Chân Thân tám cánh tay, đột nhiên có pháp lực xông ra, hóa thành từng bàn tay to, hướng một tòa núi lớn ở tiền phương chộp tới.
Tòa núi lớn kia cao tới sáu bảy trăm trượng, bị tám bàn tay to của hắn ôm lấy, ra sức nâng lên, đem ngọn núi tính cả chân núi, sinh sôi từ dưới đất rút ra.
Tòa núi lớn tính cả chân núi, cao tới ngàn trượng, sức nặng không cách nào tưởng tượng, lại bị Giang Nam giơ lên!
- Ma Thần Chân Thân cùng pháp thân tương dung, uy lực đúng là nếu so với pháp thân đơn thuần mạnh mẻ hơn rất nhiều!
Giang Nam đem ngọn núi lớn này thả lại tại chỗ, trong lòng vui mừng vạn phần, ngay sau đó tản đi pháp thân, thu Ma Thần Chân Thân, chỉ thấy sáu cánh tay tân sinh huyết nhục dần dần ngọa nguậy, huyết nhục cùng xương cốt hướng trong cơ thể rút đi, bất quá chốc lát, hết thảy liền biến mất không thấy gì nữa.
- Thiên Ma Cầm Thần Thông!
Pháp lực vận chuyển, chỉ thấy một cái cầm sắt hiện lên đỉnh đầu, một dây cung một trụ, có tất cả năm mươi dây cung trụ, cầm sắt không người nào tự kêu, dây cung khảy động.
Cùng tiếng đàn của Khương Nhu bất đồng, đàn âm của hắn chính là sát phạt Thần Thông, công kích thần hồn, đem thần hồn của địch nhân chém giết ở vô hình.
Hắn cùng với Khương Nhu trao đổi, cũng là thu hoạch thật lớn, mặc dù Cầm Đạo của Khương Nhu là Đạo âm, nhưng cùng Thiên Ma Cầm có chỗ hòa hợp, trợ giúp hắn hoàn thiện Thiên Ma Cầm Thần Thông.
- Chỉ cần tăng lên tới Thần Thông bát trọng, Thiên Ma cầm Thần Thông của ta là có thể hoàn toàn tu thành, hiện tại, còn không có bao nhiêu uy lực. Mà muốn nhanh chóng tăng lên tới Thần Thông bát trọng, thì cần chiến đấu, chiến đấu liên miên, đem mấy môn Thần Thông khác của ta mài hợp, thích ứng tu vi thực lực của ta hôm nay.
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Hắn nhìn quần kinh, tự nghĩ ra tám loại Thần Thông, tu thành Thần Thông bát trọng không có chút trở ngại nào, nếu hắn muốn đột phá đến Thần Thông bát trọng, dễ dàng liền có thể làm được.
Nhưng Giang Nam biết rõ tầm quan trọng của căn cơ, tu vi cố nhiên có thể phi tăng, nhưng thực lực mới là căn bản, hắn phải một bước một cái dấu chân, mới có thể đánh rớt xuống căn cơ.
Đột nhiên, Giang Nam lòng có nhận thấy, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ma khí cuồn cuộn từ phía sau bay tới, rất nhanh liền đến gần bảo liễn hương xa của Khương Nhu, trong đó có một chiếc thuyền lớn, một đầu Huyết Hoàng, còn có một đoàn ma khí, chính là đám người Diêm Phù, Long Ngâm Phong cùng Khiếu Mang.
- Công chúa, chúng ta cũng tính toán đi Minh Vương thành, mời công chúa đến trên thuyền tiểu muội, mọi người cùng nhau lên đường!
Khiếu Mang cao giọng cười nói.
- Cũng tốt.
Lúc này Khương Nhu thu bảo liễn hương xa, cùng nhiều thiếu nữ Ma Tộc khác đi lên thuyền lớn của Khiếu Mang, Giang Nam cũng theo đi lên chiếc thuyền lớn này, chỉ thấy ba người Khiếu Mang, Diêm Phù rối rít hướng mình xem ra, chiến ý hừng hực, không khỏi khẽ mỉm cười.
- Giang đạo hữu, đều nói tư chất của ngươi cao tuyệt, ngay cả phụ thân ta cũng đối với ngươi tán thành vạn phần, cùng mời không bằng vô tình gặp được, không bằng ở trên thuyền ta và ngươi đấu một cuộc. Ý của ngươi như thế nào?
Long Ngâm Phong đấu ý dạt dào, đề nghị nói.
|
Chương 403: Nhất cử chứng Đạo Đài. (1) Giang Nam đang muốn trả lời, đột nhiên hé mắt, nhìn về phía nơi xa, cười nói:
- Chư vị đạo huynh, bản lãnh chạy trối chết của các ngươi như thế nào?
- Cùng ngươi giao thủ, nơi nào cần chạy trốn lấy mạng?
Diêm Phù cười lạnh nói:
- Ta không tin ngươi sẽ mạnh như vậy! Ta cũng là Thần Tộc hỗn huyết, cùng cảnh giới đánh một trận ngươi chưa hẳn có thể thắng được ta! Nếu không chúng ta khoa tay múa chân một hồi?
Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Chuyện tình khoa tay múa chân sau này hãy nói, bây giờ còn là vội vàng chạy trối chết, địch nhân của ta tới!
- Địch nhân?
Ba người Long Ngâm Phong cười to, Khiếu Mang nói:
- Địch nhân có thể đem ngươi đuổi đến chạy đầy đất, khẳng định ở trên ngươi, cũng tốt, nếu ta đánh bại địch nhân của ngươi, liền tương đương với đánh bại ngươi.
Ba người quay đầu nhìn lại, sắc mặt không khỏi kịch biến, chỉ thấy phía sau cách bọn họ mấy ngàn dặm, một đầu Kim Long khổng lồ khống chế một chiếc kim thuyền ầm ầm lái tới, đầu Kim Long kia khí diễm ngập trời, đem nửa bầu trời nhuộm thành màu vàng.
Ba người Long Ngâm Phong ngẩn ngơ, đột nhiên Khiếu Mang Suất trước phục hồi tinh thần lại, thét to:
- Chạy mau!
Đám người Diêm Phù thấy khí diễm Kim Long kia, liền biết đám người mình tuyệt sẽ không là đối thủ!
Uy thế của Kim Long kia, quả thực chính là Thiên Cung cường giả tương tự như Diêm Chiến, đặt ở trong Minh giới, cũng là Vương giả bá chủ hùng cứ nhất phương!
Cho dù là Khương Nhu, cũng không khỏi thay đổi sắc mặt, thất thanh nói:
- Thiên Cung cấp Long Tộc...
Lúc này toàn bộ pháp lực của mọi người hết thảy rót vào trong chiếc thuyền lớn này, tốc độ của thuyền lớn lập tức đạt đến cực hạn, nhưng tốc độ như cũ không bằng Ngục Thần Chu của Long Tộc.
Tổ Thánh Ngục Thần Chu chính là bảo vật của Long Tộc, là dùng Thần cốt luyện chế Thiên Cung chi bảo, đến gần trấn giáo chi bảo. Mà chiếc thuyền lớn bất quá là Khiếu Mang sở luyện, có khác biệt trời vực.
Ngục Thần Chu nhanh chóng đến gần, đột nhiên chỉ thấy từng ngọn núi lớn trống rỗng đột ngột từ mặt đất mọc lên, rối rít hướng thuyền lớn ném tới, là Tổ Thánh đứng ở trên Ngục Thần Chu vận chuyển pháp lực, đem từng ngọn núi lớn rút lên!
- Khiếu Mang, thuyền của ngươi quá chậm, căn bản né tránh không được Long Tộc cường giả đuổi giết, đến trên xe của ta!
Khương Nhu thanh quát một tiếng, tế lên bảo liễn, mọi người một loạt mà vào, vọt vào trong hương xa, Khương Nhu toàn lực thúc dục, hương xa lập tức gào thét lao ra thuyền lớn, về phía trước bão táp bay đi.
Oanh!
Bọn họ mới vừa rời đi, liền thấy từng tòa núi lớn đập trúng chiếc thuyền lớn kia, lúc này thuyền lớn chia năm xẻ bảy, các loại linh kiện phá toái loạn xạ mọi nơi, thấy vậy Khiếu Mang thịt thương yêu không dứt, dậm chân nói:
- Truy Phong Chu của ta...
Răng rắc!
Một đầu rồng khổng lồ đột nhiên dò tới, mở cái miệng rộng, bao lại phương viên mấy trăm mẫu, một ngụm cắn xuống, đem mấy tòa núi lớn tính cả mảnh nhỏ của thuyền một ngụm cắn nuốt.
Khiếu Mang rùng mình một cái, không hề kêu la nữa, mà là điên cuồng thúc dục pháp lực tràn vào trong hương xa của Khương Nhu, liều mạng chạy trốn.
Đám người Giang Nam, Diêm Phù cũng rối rít lay động pháp lực, thúc dục hương xa, thậm chí ngay cả trên dưới một trăm tên Ma Tộc thị nữ của Khương Nhu cũng toàn lực ứng phó, đem tốc độ hương xa thôi phát đến lớn nhất, bao gồm Long Ngâm Phong Huyết Hoàng, cũng liều mạng đem pháp lực mình rót vào hương xa.
- Để Giang Tử Xuyên xuống, ta tha các ngươi không chết!
Thực lực của Tổ Thánh thật sự kinh khủng, thanh âm vô cùng rõ ràng truyền vào trong tai bọn họ, chỉ thấy lại có từng ngọn núi lớn đột ngột từ mặt đất mọc lên, ở giữa không trung tạo thành một hàng rào dãy núi, ngăn trở đường đi của hương xa.
Khương Nhu thanh quát một tiếng, hương xa ầm ầm vọt tới hàng rào núi này, oanh một tiếng vang thật lớn, hương xa chấn động, rốt cục đem tòa núi lớn xuyên thủng, nghênh ngang rời đi.
- Muốn đi?
Hàng rào dãy núi sụp đổ, vô số núi lớn tổ hợp, hóa thành một Long trảo khổng lồ, hung hăng hướng hương xa chộp tới.
Đỉnh đầu của Khương Nhu có một dây cung hiện lên, càng lúc càng lớn, năm mươi dây cung năm mươi trụ, boong boong rung động, dây cung chấn động, chỉ thấy dãy núi tạo thành Long trảo kia rối rít di động, núi rừng thành tấm thành tấm hóa thành phấn vụn.
- Giang Nam, ngươi rốt cuộc đắc tội người nào?
Diêm Phù thấy vậy mắt mũi trợn tròn, lẩm bẩm nói.
- Tự nhiên là Long Tộc.
Giang Nam cười nói:
- Ta giết Long Hoàng ấu tử, vạn bất đắc dĩ lúc này mới tiến vào Minh giới tị nạn, không nghĩ tới đối đầu lại đuổi tới Minh giới.
Đám người Diêm Phù cùng Long Ngâm Phong liếc mắt nhìn nhau, mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, Long Hoàng là đứng đầu Long Tộc, Giang Nam giết ấu tử của hắn, liền tương đương với giết con tộc trưởng của Thần Tộc!
- Chúng ta lúc trước cho hắn là một người chỉ lấn mềm tránh cứng, không nghĩ tới hắn không những không mềm, ngược lại thực cứng, ngay cả Long Hoàng ấu tử cũng dám giết!
Dãy núi hóa thành Long trảo không có hoàn toàn toái rụng, như cũ hung hăng chộp tới, Khương Nhu lệ quát một tiếng, chỉ thấy đại cầm càng lúc càng lớn, dài đến hơn nghìn trượng, xoay tròn hướng về phía trước nghênh khứ, năm mươi dây cung boong boong kích thích, tiếng đàn không dứt.
Tiếng đàn đầy trời, Đạo văn tung hoành, Khương Nhu vị Thần Tộc công chúa này rốt cục đánh ra thực lực của nàng, chỉ thấy sau lưng nàng từng ngọn Thần Phủ hiện lên, những Thần Phủ này chính là Ma cung chồng chất, có tất cả sáu tòa, trong Ma cung có vô số Ma văn bay múa, phảng phất trong đó có một pho tượng Ma Thần!
Đạo văn cùng đại cầm tương liên, pháp lực quán chú, tiếng đàn dũ phát kịch liệt, chấn đắc từng ngọn núi lớn xây dựng Long trảo rối rít sụp đổ!
Long trảo tiếp tục rơi xuống, chỉ nghe khúc khích không ngừng, những núi lớn kia điên cuồng dài ra Long Lân, giống như móng vuốt chân chính của Thiên Long, pháp lực cuồng bạo trấn áp, một dây cung đứt đoạn!
Khương Nhu muộn hanh nhất thanh, khóe miệng tràn đầy máu, nhưng cũng đem Long trảo này đở, chỉ thấy đại cầm rơi trở về đỉnh đầu của nàng, dây cung đã đứt sạch sẽ.
- Nguyên lai là người trong Thần tộc, bất quá ngươi không tu thành Thiên Cung, mơ tưởng ngăn trở ta!
Tổ Thánh há mồm vừa phun, liệt hỏa hừng hực từ giữa không trung lăn qua, che khuất bầu trời, chỉ một thoáng liền đến bên cạnh hương xa, đem hương xa bao phủ!
Khương Nhu hoa dung biến sắc:
- Hỏng bét, là Thiên Long Nghiệp Hỏa, loại nghiệp hỏa này hương xa của ta ngăn cản không nổi, rất nhanh sẽ bị hắn luyện hóa, đem quyền nắm hương xa trong tay đoạt đi, đến lúc đó chúng ta liền cùng đường!
- Các ngươi lái xe đi về phía trước, để ta đối phó nghiệp hỏa.
Giang Nam tung người ra xe, đứng ở trên hương xa, mi tâm một đóa thần hỏa bay ra, điên cuồng tịch quyển, chỉ thấy Thiên Long Nghiệp Hỏa khôn cùng chen chúc mà đến, bị hút vào đóa Đậu Suất Thần Hỏa này, biến mất không thấy gì nữa.
Đám người Long Ngâm Phong thấy vậy mắt mũi trợn tròn, Thiên Long Nghiệp Hỏa của Tổ Thánh là lợi hại bực nào, ngay cả Khương Nhu vị Thần Phủ lục trọng Thần Tộc cường giả này cũng nói ngăn cản không nổi, mà Giang Nam lại nhẹ nhàng liền đem Thiên Long Nghiệp Hỏa đầy trời thu không còn.
|