Yêu Em Như Người Ấy Đã Từng Yêu
|
|
Chương 10: Mất tích Phi Phi lặng lẽ bước vào phòng, buông mình xuống chiếc giường êm ái, quăng cả cặp sang một bên. Uyển Tinh nhìn thấy bộ dạng của cô như thế thì không khỏi lo lắng. Uyển Tinh tiến lại gần, cô hoảng hốt khi thấy hai bên má Phi Phi bầm tím, mắt đỏ hoe
"Phi Phi cậu sao thế này? Ai đánh cậu hả? Sao lại ra nông nổi này chứ?"
Phi Phi lắc đầu cười khổ
"Mình không sao đâu"
Uyển Tinh vẫn không tin, gặng hỏi
"Không sao thì tại sao mặt cậu tái mét thế kia, lại còn khóc nữa?"
Phi Phi úp mặt xuống gối, trùm chăn kín đầu
"Mình đã nói là không sao mà"
"Phi Phi"
Không gian trở nên lắng đọng lại, chỉ còn nghe tiếng kim đồng hồ nhúc nhích, tiếng gió rít qua những tán cây, tiếng côn trùng ban đêm, u ám, cô tịch đến đáng sợ
Như không chịu đựng được nữa, Phi Phi ngồi dậy tựa vào bờ tường, ánh mắt nhìn ra phía xa, ánh mắt đẹp nhưng vô hồn
"Tớ bỉ ổi lắm phải không?"
Uyển Tinh nhìn sâu vào ánh mắt của Phi Phi, tay đặt lên vai cô
"Không đâu! Cậu là một cô bé cá tính, xinh đẹp lại tốt tính nữa, bỉ ổi cái gì chứ!"
"Vậy mà người ta xem tớ như một kẻ bỉ ổi, phản bội. Người ta hận tớ, căm thù tớ. Tất cả những gì tớ làm cho người ta đều trở nên lố bịch, đáng căm thù vậy sao? Tớ làm thế là sai sao?"
Phi Phi ôm lấy Uyển Tinh khóc nức nở, lần đầu tiên Uyển Tinh thấy cô khóc như thế, một Phi Phi mạnh mẽ cá tính mà gờ đây lại yếu đuối, đau khổ vậy sao?
************FlashBack**************
Ngồi trong ký túc xá, Phi Phi cứ bồn chồn lo lắng không yên. Từ sáng giờ chẳng thấy Thành Dương đâu, gọi điện thì không bắt máy, đến ký túc xá nam tìm cũng chẳng thấy, hỏi bạn bè của anh thì chỉ nhận được cái lắc đầu. Có chuyện gì thì cũng phải nói với cô một tiếng chứ, đằng này lại chẳng thấy tăm hơi đâu
Đang thấp thỏm không yên thì chuông điện thoại vang lên
Phi Phi nhanh chóng bắt máy
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạ hoắc kèm theo là nụ cười khả ố
Phi Phi cảm thấy khó chịu nhưng cũng đầy nghi hoặc
Người đầu dây bên kia dường như rất bình tĩnh
Dường như đã mất bình tĩnh, Phi Phi quát lớn
Tút...tút...tút
Phi Phi thẫn thờ ngồi phịch xuống đất, dường như mọi thứ xung quanh cô không hề tồn tại, chỉ còn lại một màu đen tăm tối, u uất, nặng nề, ảm đạm
********************
Lần theo địa chỉ, Phi Phi bước vào căn nhà hoang khá cũ kĩ, xung quanh toàn vỏ lon bia tàn thuốc lá , bụi bặm, mùi ẩm mốc...tất cả làm Phi Phi muốn nghẹt thở.
Phi Phi bước về phía trước hét lớn
"Thành Dương, anh ở đâu? Thành Dương"
Không gian trở nên ồn ào khi từ xa vọng lại tiếng dày da dẫm lên sàn nhà, từ từ tiến lại gần rồi đứng trước mặt cô
"Rất vui được gặp em, Tiêu Phi Phi"
Phi Phi cố nhìn thật kỹ người đang đứng trước mặt cô, Phi Phi trừng mắt, ngạc nhiên tột độ
"Triệu...Triệu Vĩnh Kiến!"
Vĩnh Kiến cười lớn, đi lại chiếc ghế cạnh đó, ngồi xuống, tay châm điếu thuốc. Dưới làn khói mờ ảo, khuôn mặt nam tính của hắn dần hiện ra rõ nét hơn
Phi Phi chạy lại, túm lấy cổ áo hắn, giờ đây cô đã thật sự mất bình tĩnh
"Thành Dương đâu? Anh đã giấu anh ấy ở đâu, hả?"
Vĩnh Kiến hút một hơi dài, nhả khói vào mặt Phi Phi
Phi Phi bất giác đưa tay xua chúng đi, ho sặc sụa. Khói thuốc làm cô thấy nghẹt thở
Vĩnh Kiến cười lớn trước điệu bộ của Phi Phi, hắn kéo cô ngã vào lòng hắn. Tay mân mê khuôn mặt xinh đẹp của cô
"Buông tôi ra đồ khốn!"
Phi Phi đưa tay định tát hắn nhưng hắn nhanh chóng đỡ lấy. Bất quá cô dùng chân tung một cước ngay vào đầu hắn
Hắn nhăn nhó ôm đầu khổ sỡ, nhân cơ hội đó Phi Phi tung cho hắn mấy quyền, thế nhưng Vĩnh Kiến nhanh chóng đỡ lấy, chỉ trong vài giây hắn đã hạ gục cô. Một cao thủ karate như Phi Phi mà bị hắn hạ gục chứng tỏ hắn thuộc dạng không tầm thường
"Em nên biết điều một chút nếu như không muốn nhìn thấy xác của nó"
"Đồ khốn!"
Vĩnh Kiến cười lớn, thanh âm vang lại nghe thật nhức tai
Vĩnh Kiến lấy ra chiếc điện thoại, đưa cho Phi Phi xem video đã được ghi lại trước đó
Phi Phi thẫn thờ, mặt trắng bệch, bờ vai run cầm cập, nghiến răng ken két. Người trong video đó không ai khác chính là Thành Dương.
Anh đang bất tỉnh lại bị trói, trên người có nhiều vết bầm tím, máu me chảy lan ra cả sàn
Phi Phi cảm thấy tức ngực khó thở, tim cô quặn thắt lại. Cô bất giác đưa tay vuốt lên màn hình, nước mắt bắt đầu tuôn ra như mưa, mặn chát
"Đau lắm phải không anh? Thành Dương tỉnh lại đi anh, đừng ngủ nữa, Thành Dương!"
Khuôn mặt Vĩnh Kiến trở nên tối sầm, hắn tức giận, lấy lại chiếc điện thoại, nhìn cô đay nghiến
"Mẹ kiếp! Em khóc vì nó sao?"
Phi Phi trừng mắt nhìn Vĩnh Kiến, tay nắm chặt, cô hận là không thể giết chết hắn ngay bây giờ
"Thả Thành Dương ra! thả anh ấy ra!"
Vĩnh Kiến lại châm một điếu thuốc, mùi thuốc lá khiến Phi Phi cảm thấy khó thở
"Đâu có dễ như thế được hả cưng!"
"Anh muốn gì?"
"Có thế chứ. Điều kiện đơn giản thôi, hẹn hò với anh một ngày, OK"
"Không bao giờ"
Phi Phi dứt khoát
Vĩnh Kiến khẽ nhếch mép, rít một hơi dài, vứt tàn thuốc xuống đất chà mạnh
"Thế thì đừng trách anh độc ác nhé!"
Nói rồi Vĩnh Kiến bấm gọi cho ai đó
Phi Phi chạy lại giật chiếc điện thoại từ tay hắn, nước mắt cứ thế mà tuôn ra
"Chỉ cần anh tha cho anh ấy, muốn tôi làm gì tôi cũng chịu hết"
Vĩnh Kiến cười lớn, đưa tay vuốt ve bờ vai Phi Phi
"Biết điều như thế có phải ngoan hơn không. Haha ngày mai anh qua đón em nhé!"
Phi Phi hất tay hắn ra
"Vậy thì mau thả Thành Dương ra đi!"
"Sau ngày mai anh sẽ thả"
"Anh!"
"Hahaha"
Vĩnh Kiến bước đi ra khỏi căn nhà đó
Phi Phi ngồi xuống sàn, bó gối ôm mặt khóc nức nở. Cô biết việc làm này là phản bội lại Thành Dương thế nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác, vì anh cô có thể làm tất cả, thậm chí là từ bỏ cả mạng sống của mình
Nhớ lại bộ dạng thê thảm của Thành Dương Phi Phi không khỏi đau lòng, tim cô như bị hàng ngàn mũi kim nhọn hoắc đâm vào. Đau lắm! Nó như đang rỉ máu, như đang gào thét lên, tuyệt vọng và đau đớn
Ngày hôm sau, đúng như đã hứa, Tiêu Phi Phi đành đi chơi với Triệu Vĩnh Kiến, mặc cho hắn nắm tay, ôm ấp, cô chỉ biết nuốt nước mắt vào tim
Tối đó Triệu vĩnh Kiến đưa cô về ký túc xá, trước khi đi vào Phi Phi đã hỏi hắn
"Tại sao anh lại đối xử với tôi và Thành Dương như thế? Tại sao hả?"
Vĩnh Kiến bước xuống xe, đi lại trước mặt Phi Phi, nhìn thấu vào đáy mắt cô
"Vì anh yêu em!"
Phi Phi trừng mắt nhìn Vĩnh Kiến, hoang mang tột độ, Vĩnh Kiến đặt tay lên vai cô giọng nghiêm túc
"Em biết không, anh đã yêu em từ năm lớp 10 kìa, anh không dám thổ lộ lòng mình để phải đau đớn khi biết em và cái thằng chết tiệt đó yêu nhau. Anh đã hứa với lòng mình là sẽ có được em bằng mọi cách và thời cơ đã đến, chắc nó không biết ai là kẻ chủ mưu bắt cóc nó đâu nhỉ? Dù sao thì đi chơi với em một ngày cũng làm anh mãn nguyện lắm rồi"
"Đồ bỉ ổi!"
Phi Phi dơ tay định tát hắn thì hắn nhanh chóng đỡ lấy, tay còn lại ôm trọn cô vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn
Phi Phi hất hắn ra
"Đừng đụng vào người tôi, đồ khốn!"
Phi Phi chạy thật nhanh vào ký túc xá, giọt nước mắt chực tuôn rơi, cô đưa tay lâu bờ môi vừa bị hắn chiếm đóng, cô khinh bỉ và hận hắn vô cùng
Vĩnh Kiến đứng tựa vào chiếc mô tô Sportbike kawasaki ZX-10R, tay châm điếu thuốc, đôi môi khẽ nhếch lên nụ cười thỏa mãn, khuôn mặt thanh tú của hắn được ánh đèn điện hắt lên trông càng đẹp hơn nhưng lại khiến người ta cảm thấy bí hiểm khó đoán.
|
Chương 11: Lãnh đạo à, em đừng khóc! Chương 11: Lãnh đạo à! Em đừng khóc!
Hôm sau bọn đàn em được lệnh của Vĩnh Kiến thả Thành Dương ra, trông bộ dạng của anh lúc này hết sức thê thảm, quần áo rách rưới, toàn thân đầy máu, khuôn mặt nam tính đẹp trai giờ lại chi chít vết bầm tím, sưng húp cả lên. Anh hận là không biết được kẻ chủ mưu bắt cóc anh nếu không anh nhất định không để hắn yên.
Lê tấm thân về ký túc xá, Thành Dương mệt mỏi buông mình xuống chiếc giường êm ái, giờ này thằng bạn cùng phòng đã đi đâu mất tiêu, muốn gọi cho Phi Phi cũng không thể vì sợ cô nhìn thấy sẽ lo lắng. Anh chỉ biết cắn răng chịu đựng vết thương đang hành hạ anh, đau đớn nhứt nhối không thể tả.
Chợt cửa phòng bật ra, Phi Phi đứng trước mặt anh, vai run cầm cập, miệng nói không nên lời, cô chạy lại ôm lấy anh khóc nức nở
"Thành Dương! Anh có sao không? Có đau lắm không anh?"
Bị Phi Phi ôm lấy, động đến vết thương thế nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, tay vuốt mái tóc của cô, cố nở nụ cười méo xệch
"Anh không sao, lãnh đạo của anh nín đi mà! Ngoan anh thương"
Phi Phi vẫn dụi vào ngực anh mà khóc, khóc như một đứa trẻ lạc mẹ
"Em có lỗi với anh nhiều lắm, Thành Dương, em xin lỗi"
Thành Dương ôm cô vào lòng vỗ về
"Ngốc! Em có lỗi gì mà phải xin hả? Hay là thấy anh như vầy, không thể chịu đau cùng anh nên xót chứ gì?"
Phi Phi ngước mặt lên, nhìn anh phì cười thuận tay đấm vào ngực anh
"Đáng ghét! Biết người ta lo thế nào không hả?"
Thành Dương ôm lấy ngực, mặt nhăn nhó khổ sỡ
"Lãnh đạo Phi Phi ơi, có ghét anh cỡ nào thì cũng đừng ra tay tàn nhẫn với anh thế chứ"
Phi Phi biết mình vừa lỡ tay, cô vội đi tìm bông băng và thuốc đỏ nhưng tìm đến đứt cả hơi mà cũng chẳng thấy đâu, Thành Dương phì cười nhìn cô
"Trong phòng không có đâu lãnh đạo của anh à!"
Phi Phi như chợt nhớ ra, tự cốc đầu mình một cái, nhìn anh phì cười
"Em quên, thôi đợi em nhé! em chạy về phòng lấy thuốc rồi qua liền"
Phi Phi chạy nhanh về phòng mang bông băng thuốc đỏ qua, cô nhìn anh an ủi
"Ráng chịu đau nhé!"
Thành Dương mỉm cười vuốt tóc cô
"Chỉ cần được nhìn lãnh đạo của anh, có đau cũng chả sao"
Phi Phi liếc xéo anh, chu cái mỏ hết sức đáng yêu của cô ra. Thành Dương phì cười véo má cô. Phi Phi không đùa nữa, cởi chiếc áo sơ mi của anh ra, toàn bộ cơ ngực vững chắc cùng cơ bụng 6 múi của anh phơi bày trước mặt cô, mặc dù hơi ngượng nhưng nhìn thấy vết thương chi chít trên cơ thể anh không khiến làm cô xót xa đau lòng
Đang băng bó, chợt Phi Phi khóc nức nở, nước mắt cứ thế tuôn ra như mưa. Thành Dương hơi bất ngờ, đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên đôi mắt của cô
"Lãnh đạo của anh! Sao em lại khóc?"
Phi Phi đưa bàn tay thon dài chạm nhẹ vào vết thương của anh
"Tại sao tụi nó lại đối xử với anh như thế này chứ? Tụi nó có còn là con người không hả?"
Thành Dương ôm cô vào lòng, mỉm cười hạnh phúc
"Đau như thế này mà được lãnh đạo Phi Phi quan tâm thì cũng đáng lắm chứ"
Phi Phi liếc xéo anh, đưa tay véo chiếc mũi cao thẳng của anh
"Anh mà nói thế là em giận thật đấy nhé!"
Thành Dương đưa mặt áp sát lại khuôn mặt Phi Phi, trán anh dụi vào trán cô
"Xin tuân lệnh lãnh đạo Phi Phi"
"Ai thèm làm lãnh đạo của anh chứ!"
"Em chứ ai"
"Xì, không dám đâu"
"Làm lãnh đạo của anh thích thấy mồ mà bày đặt, biết bao nhiêu cô xếp hàng tình nguyện làm ôsin của anh kia kìa, vậy mà anh chỉ bật đèn xanh cho em thôi đấy, đã thế lại còn được lên chức lãnh đạo của anh nữa chứ!"
"Xì"
Thành Dương phì cười, đưa tay chọt lét Phi Phi, cô cười lăn
"Nhột em mà, dừng tay lại! Nhột!" Tiếng cười đùa vui vẻ cứ thế khuấy động cả một không gian yên tĩnh. Niềm hạnh phúc sự yên bình cứ thế len lõi vào hai con tim từ lâu đã hòa làm một.
|
Chương 12: Nước mắt Đang ngồi trong phòng xem tạp chí thì cách cửa phòng đột nhiên bật mở, Phi Phi sững sờ nhìn Thành Dương, anh đứng đó nhìn cô bằng ánh mắt giận dữ, tay nắm chặt, răng nghiến lại ken két
"Thành Dương"
Thành Dương đi lại quăng xấp hình xuống giường, quay mặt đi nơi khác. Phi Phi hết nhìn anh rồi lại nhìn xấp hình, cô mở to mắt nhìn chúng thật kĩ, bờ vai run bần bật, khuôn mặt trắng bệch., đôi môi mấp máy không cất nổi tiếng nói. Người trong hình chính là cô và Triệu Vĩnh Kiến,những cử chỉ khiến người ta nghi ngờ ngay cả tối hôm đó, Vĩnh Kiến bất ngờ hôn cô cũng được chụp nốt. Ai...ai đã làm chuyện này?
"Thành Dương anh hãy nghe em giải thích, thật ra..."
"Cô nói đi có hay không?"
Thành Dương ngắt lời cô
"Thật ra mọi chuyện không như anh nghĩ đâu"
"Có hay không?"
Anh đưa tay lay mạnh vai cô hét lớn
"C...ó...nhưng đó chỉ là..."
"CHAT"
Thành Dương đưa tay tát cô một bạt tai, đôi mắt anh trở nên đỏ ngầu, trên mặt nổi đầy gân xanh, tức giận, phẫn nộ, bi oán...và trên hết chính là sự sỉ nhục không gì so sánh được
"Tiêu Phi Phi, tôi đối với em không tốt sao? Hai năm qua tôi toàn tâm toàn ý yêu em. Vì yêu em tôi không hề liếc mắt nhìn bất cứ người con gái nào khác. Chẳng lẽ, đây là tình yêu mà em dành cho tôi sao?"
Phi Phi quỳ gối ôm lấy chân Thành Dương, giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi
"Không, không phải như thế, tình yêu của em dành cho anh là thật, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi"
"IM ĐI! Tôi không muốn nghe, đồ giả dối, tất cả đều là giả dối"
Thành Dương hất cô ra, vụt chạy thật nhanh khỏi đó. Phi Phi chạy theo, với gọi tên anh nhưng tất cả cũng đã quá muộn rồi.
|
Chương 12: Nước mắt Đang ngồi trong phòng xem tạp chí thì cách cửa phòng đột nhiên bật mở, Phi Phi sững sờ nhìn Thành Dương, anh đứng đó nhìn cô bằng ánh mắt giận dữ, tay nắm chặt, răng nghiến lại ken két
"Thành Dương"
Thành Dương đi lại quăng xấp hình xuống giường, quay mặt đi nơi khác. Phi Phi hết nhìn anh rồi lại nhìn xấp hình, cô mở to mắt nhìn chúng thật kĩ, bờ vai run bần bật, khuôn mặt trắng bệch., đôi môi mấp máy không cất nổi tiếng nói. Người trong hình chính là cô và Triệu Vĩnh Kiến,những cử chỉ khiến người ta nghi ngờ ngay cả tối hôm đó, Vĩnh Kiến bất ngờ hôn cô cũng được chụp nốt. Ai...ai đã làm chuyện này?
"Thành Dương anh hãy nghe em giải thích, thật ra..."
"Cô nói đi có hay không?"
Thành Dương ngắt lời cô
"Thật ra mọi chuyện không như anh nghĩ đâu"
"Có hay không?"
Anh đưa tay lay mạnh vai cô hét lớn
"C...ó...nhưng đó chỉ là..."
"CHAT"
Thành Dương đưa tay tát cô một bạt tai, đôi mắt anh trở nên đỏ ngầu, trên mặt nổi đầy gân xanh, tức giận, phẫn nộ, bi oán...và trên hết chính là sự sỉ nhục không gì so sánh được
"Tiêu Phi Phi, tôi đối với em không tốt sao? Hai năm qua tôi toàn tâm toàn ý yêu em. Vì yêu em tôi không hề liếc mắt nhìn bất cứ người con gái nào khác. Chẳng lẽ, đây là tình yêu mà em dành cho tôi sao?"
Phi Phi quỳ gối ôm lấy chân Thành Dương, giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi
"Không, không phải như thế, tình yêu của em dành cho anh là thật, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi"
"IM ĐI! Tôi không muốn nghe, đồ giả dối, tất cả đều là giả dối"
Thành Dương hất cô ra, vụt chạy thật nhanh khỏi đó. Phi Phi chạy theo, với gọi tên anh nhưng tất cả cũng đã quá muộn rồi.
|
Chương 12: Nước mắt Đang ngồi trong phòng xem tạp chí thì cách cửa phòng đột nhiên bật mở, Phi Phi sững sờ nhìn Thành Dương, anh đứng đó nhìn cô bằng ánh mắt giận dữ, tay nắm chặt, răng nghiến lại ken két
"Thành Dương"
Thành Dương đi lại quăng xấp hình xuống giường, quay mặt đi nơi khác. Phi Phi hết nhìn anh rồi lại nhìn xấp hình, cô mở to mắt nhìn chúng thật kĩ, bờ vai run bần bật, khuôn mặt trắng bệch., đôi môi mấp máy không cất nổi tiếng nói. Người trong hình chính là cô và Triệu Vĩnh Kiến,những cử chỉ khiến người ta nghi ngờ ngay cả tối hôm đó, Vĩnh Kiến bất ngờ hôn cô cũng được chụp nốt. Ai...ai đã làm chuyện này?
"Thành Dương anh hãy nghe em giải thích, thật ra..."
"Cô nói đi có hay không?"
Thành Dương ngắt lời cô
"Thật ra mọi chuyện không như anh nghĩ đâu"
"Có hay không?"
Anh đưa tay lay mạnh vai cô hét lớn
"C...ó...nhưng đó chỉ là..."
"CHAT"
Thành Dương đưa tay tát cô một bạt tai, đôi mắt anh trở nên đỏ ngầu, trên mặt nổi đầy gân xanh, tức giận, phẫn nộ, bi oán...và trên hết chính là sự sỉ nhục không gì so sánh được
"Tiêu Phi Phi, tôi đối với em không tốt sao? Hai năm qua tôi toàn tâm toàn ý yêu em. Vì yêu em tôi không hề liếc mắt nhìn bất cứ người con gái nào khác. Chẳng lẽ, đây là tình yêu mà em dành cho tôi sao?"
Phi Phi quỳ gối ôm lấy chân Thành Dương, giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi
"Không, không phải như thế, tình yêu của em dành cho anh là thật, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi"
"IM ĐI! Tôi không muốn nghe, đồ giả dối, tất cả đều là giả dối"
Thành Dương hất cô ra, vụt chạy thật nhanh khỏi đó. Phi Phi chạy theo, với gọi tên anh nhưng tất cả cũng đã quá muộn rồi.
|