Ngược Ái Chi Luyến
|
|
♣Chương 55♣
Trương Phong Dương cắn vành tai Tôn Ngữ khàn khàn nói: “Xem này, nó bắt đầu hưng phấn, phía trên cũng bắt đầu xuất ra nước, đại thúc, chúng ta làm cho nó hưng phấn đi, ngươi thấy thế nào…”
Trương Phong Dương bắt lấy cái tay đang không ngừng chạy trốn của Tôn Ngữ, cúi đầu ngậm những ngón tay tinh tế trắng ngần tựa như bạch ngọc của Tôn Ngữ, hắn ngận ngón tay trắng noãn , nhẹ nhàng mút cắn.
“Ngươi buông ta ra, ta còn đang hoài (mang thai) đứa nhỏ, không nên như vậy a ”
Tôn Ngữ sợ hãi làm chuyện này, cái loại sự tình trái với quy luật tự nhiên này thật sự làm cho hắn không thể chấp nhận được, hắn chán ghét cảm giác này, cái sự tình làm cho Tôn Ngữ có cảm giác giống như là một cái đại thiết côn cứng rắn và nóng bỏng đột nhiên không báo trước nhét vào trong thân thể hắn, không ngừng ra vào , cảm nhận sâu sắc được cảm giác đáng sợ , đó là cảm giác đau đến chết đi sống lại, hơn nữa không chỉ có sự đau đớn của thân thể, mà còn có cảm giác khuất nhục…
Tôn Ngữ chỉ muốn làm cho Trương Phong Dương thả lỏng cảnh giác với mình, cũng không châm lửa, nhưng mà Tôn Ngữ cảm nhận được vật thể tà ác ở nửa người dưới của Trương Phong Dương , Tôn Ngữ thầm mắng, tên này nửa người dưới đúng là động vật động dục, bởi vì Trương Phong Dương đang ghé vào người Tôn Ngữ không ngừng ma xát , nên vật thể đó đều chọc tới cái mông của Tôn Ngữ, làm cho Tôn Ngữ sợ tới mức vội vàng co rụt thân thể lại.
Tôn Ngữ nhìn thấy vật thể đáng sợ kia đang hưng phấn, hắn bắt đầu thấy sợ hãi, muốn thoát khỏi tình huống này, trước kia mỗi một lần Trương Phong Dương vô cùng vô tận cuồng bạo, đều khiến Tôn Ngữ sợ hãi, toàn thân hắn run rẩy, ở trong lòng hắn cảm thấy ghê tởm vô cùng, nhưng mà hắn không thể chọc giận Trương Phong Dương, chỉ có thể nói ra việc mang thai của bản thân, hy vọng hắn xem đến bản thân mình đang hoài thai nghiệt chủng của hắn mà buông tha cho mình .
Mắt Tôn Ngữ ngấn lệ rưng rưng nhìn Trương Phong Dương, cầu xin: “Ngươi… Hãy bỏ qua cho ta hôm nay đi! Ngươi hung mãnh như vậy, sẽ làm đứa nhỏ trong bụng bị thương, ngươi không phải nói ngươi thích đứa nhỏ sao?”
“Đại thúc, ngươi yên tâm đi! Bảo bảo là hài tử của ta, ta sẽ cẩn thận không làm bọn hắn bị tổn thương!” Trương Phong Dương khuyên nhủ , sau đó cắn một ngụm lên chiếc cổ tinh tế của Tôn Ngữ , bàn tay to vuốt ve vị trí mềm mại tựa như cánh hoa anh đào của Tôn Ngữ.
Tôn Ngữ dùng sức lắc đầu, muốn đẩy hắn ra.
“Đại thúc ngoan, ngươi nghe lời ta!” Trương Phong Dương nghĩ đại thúc cái gì cũng tốt chính là rất hay nhăn nhó, không muốn mất thời gian, hắn đè Tôn Ngữ lại, bàn tay to ở vị trí phía dưới của Tôn Ngữ không ngừng cao thấp vuốt ve.
Vô luận Tôn Ngữ kháng cự thế nào, cái tay của Trương Phong Dương luôn nắm giữ tiểu vật thể của hắn, bá đạo giam cầm , vuốt ve , lấy ngón tay ma sát đỉnh mẫn cảm của hắn.
“Ân…” Tôn Ngữ đã bị gây kích thích đến nói không ra lời, chỉ có thể đỏ mặt thở hổn hển, Trương Phong Dương hạnh phúc khi phát hiện ra, bộ dạng động tình của Tôn Ngữ, thì ra khi động tình hắn lại có thể xinh đẹp như vậy, khóe mắt hồng hồng, trong mắt hàm chứa nhè nhẹ thẹn thùng, trên mặt cũng phơn phớt sắc hồng nhạt, bộ dạng cắn môi anh đào muốn đè nén sự hưng phấn của hắn, thật giống như tiểu bạch thỏ đang bị mình khi dễ, nhìn hình ảnh Tôn Ngữ bình thường cấm dục hôm nay lại thẹn thùng, khiến hắn có cảm giác hoàn toàn bất đồng với mọi ngày, có loại trêu ghẹo nhân mị thái, không ngừng dụ dỗ, lay động nội tâm Trương Phong Dương.
“Ân…” Tôn Ngữ cắn răng, phát ra tiếng thở dốc tinh tế và thoải mái, bàn tay linh hoạt của Trương Phong Dương không ngừng ma xát, vuốt ve xung quanh mảnh đất mẫn cảm phía dưới của Tôn Ngữ.
Chỉ chốc lát sau, vật thể nho nhỏ đáng yêu của Tôn Ngữ, bị bàn tay của Trương Phong Dương làm cho căng to lên, ở trong cái khe mẫn cảm, chậm rãi chảy ra một ít mật nước.
“Đại thúc nơi này của ngươi, hình như đang rất sung sướng, xem đều có nước chảy ra ở bên trên, ngươi có cảm giác sao?” Trương Phong Dương đùa giỡn.
Khi nghe giọng nói đùa giỡn của Trương Phong Dương , khiến cho Tôn Ngữ đang thẹn thùng, nháy mắt trở nên xấu hổ đến hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào, toàn thân đều nhuộm thành màu phấn hồng, đỏ mặt vội vàng khép chặt hai chân vào, vặn vẹo phần eo muốn chạy trốn khỏi Trương Phong Dương.
“Không…Không thể , ta còn có đứa nhỏ, cứ như vậy coi như xong!” Tôn Ngữ trốn tránh Trương Phong Dương.
“Không được, ta muốn làm cho đại thúc càng thêm hưng phấn hơn nha!”
Trương Phong Dương ngửa mặt ngăn chặn Tôn Ngữ, lấy tay đè thân thể đang không ngừng giãy giụa của Tôn Ngữ lại, đầu hung hăng đặt ở giữa hai chân Tôn Ngữ , cúi đầu xuống an ủi vật nhỏ đáng yêu….
“A! Không được” Tôn Ngữ đong đẩy phần eo có ý muốn né tránh, lại bị Trương Phong Dương cường ngạnh túm trở về.
“Ngô… Không được” Đầu lưỡi linh hoạt của Trương Phong Dương đang không ngừng đùa cái tiểu vật thể mượt mà màu hồng phấn đáng yêu, dịu dàng an ủi vật thể ở giữa hai chân Tôn Ngữ, khiến cho tiểu yêu tinh kích động không ngừng, hắn đem vật thể đang phấn khởi của Tôn Ngữ ngậm vào sâu trong yết hầu, dùng miệng hút, dùng môi hôn nó , dùng đầu lưỡi liếm láp quanh nó , cúi mặt thật sâu vào nơi đó.
Đây là lần đầu tiên Trương Phong Dương đối xử với Tôn Ngữ như thế này, tiếng thở dốc mê người ngọt ngào của Tôn Ngữ, làm cho Trương Phong Dương nhanh chóng hưng phấn.
“A… Ân… Ân!” Trong khoảnh khắc hàng lông mi thật dài của Tôn Ngữ không ngừng run rẩy, khó nhịn mà nức nở đạt tới cao trào, Trương Phong Dương cảm thấy toàn bộ linh hồn của mình đều bị hắn hâm nóng , đều muốn hòa tan ! Tôn Ngữ ngấm ngầm chịu đựng thở dốc, tiếng kêu nhỏ nhẹ ở yết hầu phát ra, đúng là mẹ kiếp trêu ghẹo tâm hồn người khác, làm cho Trương Phong Dương ý loạn tình mê, không thể thoát ra được…
Nghe được âm thanh của Tôn Ngữ, Trương Phong Dương dùng miệng gắt gao hàm chứa, lập tức cảm thấy có một trận nhiệt lưu, Trương Phong Dương đem chất lỏng trong miệng phun vào trong lòng bàn tay , vươn tay đưa chất lỏng màu trắng kia tới trước mặt Tôn Ngữ.
“Ngươi cũng nếm thử hương vị của ngươi đi, đây là của ngươi, nhìn cho kỹ , không công tựa như, ân…Tựa như sữa chua vậy!”
“Ân… Ân vị hảo quá!”Trương Phong Dương vươn đầu lưỡi liếm liếm mật nước màu trắng ở trên tay, chất lỏng màu trắng dính trên đôi môi màu hồng của hắn, có yêu nghiệt nói không nên lời, từng chút một đút cho Tôn Ngữ mị nhãn như đã rơi vào bên trong tình yêu.
“Đại thúc thả lỏng đi!”
Trương Phong Dương hài lòng cắn đôi môi hồng nhuận còn dính một chút chất lỏng màu trắng của Tôn Ngữ.
Tôn Ngữ cảm thấy toàn thân mình tràn ngập dư vị của khoái cảm khi lên tới đỉnh, giờ phút này hắn không còn cảm thấy thẹn cùng hay sợ hãi với Trương Phong Dương như trước, hắn cảm thấy mình giống như thay đổi, trước đó loại chuyện này đối với hắn mà nói là vô cùng phiền chán cùng khuất nhục, mà hiện tại hắn lại mê muội nó đến như vậy, hiện tại hắn đối với cực hạn khoái cảm mà mình sinh ra, cảm thấy thực thẹn.
“Đại thúc ngươi ăn chất lỏng của ta, ta cũng ăn chất lỏng của ngươi chúng ta đã hòa làm một thể a ”
Tôn Ngữ nghĩ rằng rốt cục cũng xong việc, vì thế ở trong ngực Trương Phong Dương ly khai, không ngừng di chuyển về phía trước, nhưng lập tức bị kéo lại ôm chặt vào trong ngực.
Trương Phong Dương đưa tay ôm cổ Tôn Ngữ , áp sát lên trên người Tôn Ngữ, tựa như đang làm nũng nói “Đại thúc đừng chạy, ngươi có cảm giác gì với ta không?”
“Không biết” Tôn Ngữ ngượng ngùng ngẩng đầu.
“Ngươi thích ta đối với ngươi như vậy không?”
“Ân, ta cảm thấy thật ngượng ngùng.” Tôn Ngữ lấy tay ôm khuôn mặt đang đỏ lên của mình.
“Không cần thẹn thùng như vậy, ta cảm thấy đại thúc thực sự thích ta nha, đại thúc còn chảy thiệt nhiều chất lỏng!”
“Chúng ta làm chuyện sung sướng hơn ngươi thấy như thế nào?”
Không đợi Tôn Ngữ phục hồi tinh thần , hắn đã bị Trương Phong Dương ôm vào trong ngực, cũng không biết từ khi nào mà Trương Phong Dương đã cởi tinh quang(cởi sạch quần áo), Tôn Ngữ tựa vào lòng ngực khô nóng của Trương Phong Dương, cảm thấy không biết làm thế nào, hắn cũng thấy kinh ngạc khi phát hiện ra toàn thân mình cũng cực nóng, thậm chí có phản ứng, thân thể đều như nhũn ra …
“Đại thúc, vật của ngươi thật nhỏ, ” Tôn Ngữ vừa thấy hai vật, đúng là so với vật thể cực đại của Trương Phong Dương thì vật của mình rất nhỏ xinh “Đại thúc thật là một tiểu yêu tinh dụ hoặc!”
|
♣Chương 56♣
Trương Phong Dương cảm thấy sự tự chủ của mình sắp bị tiểu yêu tinh mê người này đánh tan, không do dự, hắn vội vàng ôm lấy thân thể mềm mại như nước của Tôn Ngữ đặt xuống dưới thân.
Lúc này, không gian thật yên tĩnh, cửa sổ đang mở , “Xào xạc, xào xạc, xào xạc…” Âm thanh của biển không ngừng truyền vào trong tai Trương Phong Dương, hết thảy đều rất lãng mạn, nhưng tình hình thực tế thì, Trương Phong Dương nhìn người dưới thân đang bị mê muội, không có ý thức tự chủ của mình, theo bản năng Tôn Ngữ thở hổn hển , thân thể hắn nóng lên, người hắn như nhũn ra, nhưng hắn vẫn vặn vẹo thân mình nỉ non , nhìn cảnh này Trương Phong Dương biết xuân dược trong chiếc bánh ga-tô mà mình cho hắn ăn đang bắt đầu phát tác…
Trương Phong Dương ôm chặt Tôn Ngữ, lấy ngón tay đã phủ một ít chất nhầy màu trắng còn sót lại, nhẹ nhàng thăm dò vào phía huyệt động nho nhỏ tựa như nụ hoa đang cuộn chặt lại của Tôn Ngữ.
Dùng đầu lưỡi liếm hai hạt đậu hồng nhạt nho nhỏ mẫn cảm trên ngực Tôn Ngữ, không ngừng lấy tay vuốt ve da thịt mềm mại nhẵn nhụi, muốn làm giảm bớt sự lo lắng và bất an của hắn.
Trương Phong Dương kiên nhẫn khuyếch trương cho Tôn Ngữ, hắn lấy hai ngón tay kiên nhẫn mở rộng, chờ Tôn Ngữ chậm rãi thích ứng , sau đó hắn rút ngón tay ra, rồi từng chút ,từng chút một đem vật thể cực nóng của mình dung nhập vào thánh địa mềm mại như nước kia của Tôn Ngữ…
Giờ phút này, ý thức của Tôn Ngữ trở nên mê muội , phát ra âm thanh rên rỉ đứt quãng kháng cự “Ân, không được, thật đáng sợ… Ta còn có đứa nhỏ”, không biết từ khi nào, âm thanh kháng cự của Tôn Ngữ chuyển biến thành tiếng thở dốc ngọt ngào.
Trương Phong Dương sợ hãi làm tổn thương bụng của Tôn Ngữ, hắn cho Tôn Ngữ nằm nghiêng, hai tay ôm bụng của Tôn Ngữ, vùi đầu vào sau gáy Tôn Ngữ, cảm thụ hạnh phúc đến cực hạn mà hắn không thể nào diễn tả được bằng lời…
“Đại thúc, sờ ngươi thật thoải mái a” hiện tại toàn thân Trương Phong Dương đều tràn ngập hưng phấn.
“Ngô, ân, ân…” Trương Phong Dương vuốt ve thân thể mẫn cảm đến cực điểm của Tôn Ngữ, khiến Tôn Ngữ nhịn không được giật mình.
“Đại thúc! Đau không? Thoải mái chứ” Trương Phong Dương nhìn đôi mắt đã mê man của người dưới thân, hắn dừng động tác của mình lại chờ Tôn Ngữ thích ứng hắn, sau đó ân cần hỏi .
“Ân… !”Khi nghe tiếng kêu rên âm thầm của Tôn Ngữ, Trương Phong Dương chậm rãi va chạm lên.
Trương Phong Dương nhìn đôi môi bởi vì động tình mà trở nên đỏ tươi của Tôn Ngữ, hắn cúi đầu xuống thâm tình hôn lên nó, ra sức càn quấy cái lưỡi đinh hương của Tôn Ngữ, hắn cảm nhận được người dưới thân đang run rẩy, căng thẳng .
“A… Ân… Ân!” Theo sự va chạm dịu dàng của Trương Phong Dương, Tôn Ngữ ôm bả vai rộng lớn của Trương Phong Dương mà di chuyển thắt lưng theo sự va chạm của hắn, cảm thấy khó nhịn hừ nhẹ, thở dốc… Sự va chạm của Trương Phong Dương khiến cho hắn cảm thấy thẹn cùng thống khổ, nhưng hắn lại mê muội cảm giác sung sướng mà Trương Phong Dương mang lại cho thân thể của hắn.
Da thịt cùng da thịt ma sát làm cho Trương Phong Dương cùng Tôn Ngữ càng thoải mái hơn, hai người đã bị dục vọng nguyên thủy cắn nuốt, ai cũng không có ý muốn dừng lại, Trương Phong Dương sợ thắt lưng của Tôn Ngữ sẽ bị mỏi, nên hắn dùng đầu gối chống đỡ cho thắt lưng của Tôn Ngữ, khiến cho Tôn Ngữ càng thêm ý loạn tình mê, hai tay ôm chặt thắt lưng của Trương Phong Dương, đầu tựa vào cổ Trương Phong Dương không ngừng ma xát, nhất thời khiến cảm giác phóng túng sa đọa trở nên rõ ràng hơn, sự kích thích của các giác quan cùng sự mẫn cảm đang không ngừng nhân lên, giác quan cùng thân thể tiếp xúc càng trở nên thân mật hơn, sâu đến không lường được.
“Đại thúc….Đây là cội nguồn của sự thoải mái sao?” Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ ở dưới thân mình, đang ý loạn tình mê đến không kềm chế được, hắn biết đây là nơi khiến cho Tôn Ngữ động tình, khi nói xong hắn liền không ngừng va chạm vào vị trí mẫn cảm nho nhỏ nhô ra ở trong thân thể Tôn Ngữ, hắn dùng thân thể của mình, mở ra cánh cửa khoái lạc của Tôn Ngữ.
“Đại thúc, ngươi thoải mái không? Đại thúc, bộ dạng động tình của ngươi đẹp quá!” Trương Phong Dương gỡ bàn tay đang che cái miệng ngọt ngào cố đè nén âm thanh mê người của Tôn Ngữ, ách cổ họng nói; “Đại thúc có khoái cảm thì ngươi cứ việc kêu lên, không cần đè nén mình, ta muốn nghe âm thanh xinh đẹp động lòng người của tiểu đại thúc.”
“A! Ân…” Tôn Ngữ kiềm chế không được thở hổn hển, ngọt ngào nỉ non , âm thanh thở dốc tinh tế tựa như con mèo nhỏ đang kêu, cùng với tiếng hạt cát đang rơi vào trong nước biển ở bên ngoài cửa sổ, Trương Phong Dương nhắm mắt lại, không ngừng đi sâu vào bên trong , bên tai văng vẳng tiếng sóng biển lăn tăn, hết thảy mọi thứ này đều làm cho Trương Phong Dương động tình, quên mình, giống như trong lúc này trời đất chỉ còn lại có mình và Tôn Ngữ, cùng với hương vị mằn mặn của nước biển và âm thanh chọc người “Sàn sạt “của các hạt cát đang va vào nhau trong gió…
Lúc sau, mặt trời đã lặn, giờ khắc này, giờ phút này tất cả mọi thứ đều trở nên mờ mịt mông lung, toàn bộ cảnh sắc của căn phòng như được bao trùm bởi một lớp cát mỏng khiến mọi thứ đều trở nên mơ hồ không rõ, hết thảy mọi thứ đều say đắm trong lớp sương mù lừa gạt, đen tối, xung quanh có âm thanh kiều mị thở dốc cùng tiếng thân thể hung mãnh va chạm vào nhau, nhưng mọi thứ lại giao hòa với nhau, chỉ còn lại sự trao đổi khoái cảm cùng cảm giác hưng phấn của thân thể với thân thể, lúc này mọi tình cảm đều không thể diễn tả được bằng lời…
Tiếng thở dốc nho nhỏ của Tôn Ngữ dường như đi sâu vào trong trái tim của Trương Phong Dương , làm cho lý trí của hắn dần dần bị phá hủy, động tác cũng dần dần trở nên cuồng dã. Tôn Ngữ vặn vẹo thân thể, dùng tiếng thở dốc dồn dập để diễn tả cảm giác của thân thể hắn lúc này.
Tôn Ngữ cảm thấy bụng di chuyển , Trương Phong Dương động tác càng ngày càng dũng mãnh làm cho Tôn Ngữ không tiếp thụ được, cảm thấy vật thể ở trong thân thể đau đớn “Đau, bụng… Thật là đau quá, bên trong… Bên trong muốn hỏng mất, dừng lại, hình như đụng vào tiểu yêu quái ở trong bụng !”
“Ân! Cái gì tiểu yêu quái?” Trương Phong Dương ngừng lại, nhìn Tôn Ngữ đầy cưng chiều chìm đắm.
“Chính là đứa nhỏ trong bụng ta a!”
“Đại thúc, ngươi thật xấu! Bảo bảo của chúng ta làm sao có thể gọi là tiểu yêu quái được chứ, nhưng mà đại thúc thích gọi bọn nó là tiểu yêu quái, ta cũng sẽ gọi bọn nó là tiểu yêu quái!”
Trương Phong Dương hôn môi Tôn Ngữ, an ủi nói: “Đại thúc yên tâm đi, ta sẽ không thương tổn đến ngươi cùng tiểu yêu quái đâu’’ Trương Phong Dương dịu dàng hôn, chậm rãi di chuyển thân thể.
Nhìn Tôn Ngữ ở dưới thân của mình run rẩy rên rỉ thở dốc, khuôn mặt kia đang kiềm chế sự sung sướng, nhưng mà ở trên mặt vẫn còn lộ ra một tia động tình vui thích, sự động tình này tựa như một nụ hoa sen trắng thanh nhã xinh đẹp, đột nhiên nhuộm trên mình một màu đỏ tươi xinh đẹp, khiến nó trở thành một đóa hồng đỏ đẹp đẽ mê người, nó khiến cho Trương Phong Dương quên đi hết thảy! Quên toàn bộ mọi thứ, quên ca ca, quên thống khổ, trước mắt chỉ có bộ dạng động tình thẹn thùng đầy mị hoặc của Tôn Ngữ , hắn cảm thấy thân thể của Tôn Ngữ đang vì mình mà nở rộ.
Trương Phong Dương cảm thấy, đây mới thật sự là hoan ái! Sự hoan ái không chỉ có một mình, mình đơn phương hưởng lạc, cưỡng ép cùng đoạt lấy, mà là sự hòa hợp thân thể của lẫn nhau, cùng sự dung hợp của linh hồn, mọi thứ phải hoà hợp, trở thành thân thể cùng thân thể trao đổi hạnh phúc, sau đó là hai linh hồn hòa quyện vào với nhau…
Đúng vậy, đây chính là hoan ái, Trương Phong Dương chưa từng phát hiện, cảm giác khi kết hợp lại có thể khiến người ta mất hồn đoạt phách. Giống như tiến vào không chỉ là một khối thân thể, mình hiện tại gần như khai phá được thân thể của Tôn Ngữ, tiếp xúc đến nội tâm của hắn, tìm tòi nghiên cứu linh hồn hắn, lắng nghe tiếng thở gấp nức nở của hắn, giống như mình và Tôn Ngữ đang dùng thân thể để cùng linh hồn trao đổi với nhau, hắn quên mình mà công kích tới, mạnh mẽ luật động.
Trương Phong Dương quên đi mọi thứ mà kích động đong đưa ,thời điểm cao trào thay nhau nổi lên, hắn cũng không nhịn được phát ra tiếng kêu kích tình cùng Tôn Ngữ.
Tại giây phút cao trào đó, Trương Phong Dương cảm thấy như khoảnh khắc bắn pháo hoa lên trời, pháo hoa văng khắp nơi, phóng túng hạnh phúc.
Sau đó, hắn mới phát hiện cả người mình toàn thân đổ mồ hôi, Tôn Ngữ ở dưới thân, cũng đổ mồ hôi đầm đìa, đang thở hổn hển, ánh mắt đầy mị hoặc đang nhìn mình. Ánh mắt kia câu hồn mê hoặc, yêu mị động lòng người, rung động tâm hồn…
Trong lúc nhất thời Trương Phong Dương lại ngây ngốc, nhu tình hôn toàn thân Tôn Ngữ, ngậm lấy ngón tay trắng noãn của Tôn Ngữ , muốn…muốn cả đời này, mình ở cùng với nam nhân mà mình yêu đến cực độ điên cuồng. Nhu tình nói một câu thật lòng: “Đại thúc, ta muốn vĩnh viễn được ở bên ngươi …”
Một lúc sau khi đã đạt tới cao trào, chờ Trương Phong Dương rời khỏi thân thể Tôn Ngữ , lúc này toàn thân Tôn Ngữ vô lực ngã vào lồng ngực của hắn.
Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ bị mình rót vào thân thể rất nhiều chất lỏng, thậm chí chất lỏng màu trắng còn chảy cả ra ngoài, cái động phía sau tựa như một đóa hoa xinh đẹp đang hé ra hợp lại mấp máy …
“Đại thúc, không có đụng vào bảo bảo chứ!”Trương Phong Dương sờ bụng Tôn Ngữ.
“Nha! Thực xin lỗi đại thúc, ta lại quên mang mũ, nhưng mà ngươi đã mang thai sẽ không hoài thai nữa, không phải sợ sẽ mang thai tiếp! Lần sau ta nhất định mang, đại thúc, ta không thích cảm giác khi đội mũ, cản trở ta tiếp xúc trực tiếp với thân thể của ngươi, ta không thích bị cách trở, ta rất thích cảm giác ấm áp khi ở trong thân thể của ngươi…
…
|
♣Chương 57♣
Tôn Ngữ cố hết sức mở mắt ra, phát hiện mặt trời đã lên cao, ánh nắng chiếu khắp mọi nơi, phát giác ra mình đang khỏa thân nằm ở trên một cái giường lớn, và đang bị một người gắt gao ôm lấy, toàn thân cao thấp, trên da thịt lộ ra các ấn ký màu đỏ, ngay cả nơi riêng tư cũng có vô số dấu hôn màu đỏ tươi, nó thể hiện sự hoan ái điên cuồng cùng bạo ngược của đêm qua, mà vật thể to lớn đã tra tấn mình đêm qua vẫn còn chôn sâu trong thân thể mình… Càng giãy giụa, lại càng ôm chặt hơn.
” Đại thúc, ngươi tỉnh!” Trương Phong Dương nhu tình nhìn người trong lòng ngực của mình, nhéo nhéo vành tai của Tôn Ngữ, đầy nhu tình mật ý vươn tay vuốt ve cái bụng tròn trịa mượt mà của Tôn Ngữ.
“Đại thúc, ngươi nói bảo bảo ở trong bụng có thể cảm nhận được sự kịch liệt của chúng ta ngày hôm qua sao? Không biết tiểu yêu quái lớn lên có bộ dáng như thế nào, nhất định là rất đáng yêu! Còn có bảy tháng nữa là ta có thể nhìn thấy bọn nó, thật tốt quá, nếu có thể, ta hy vọng đại thúc có thể sinh cho ta một nam hài tử cùng một nữ hài tử, như vậy thật là tốt biết bao nhiêu! !” Trương Phong Dương nhìn cái bụng mượt mà tròn trịa của Tôn Ngữ chờ mong nói.
“Ân” Tôn Ngữ phát hiện ngày hôm qua quá mức kịch liệt va chạm, toàn thân giống như bị xe tải nghiền qua vậy, đau quá, xương sống thắt lưng đều đau, toàn thân không có khí lực, ngay cả ngồi dậy cũng không được, cả người nhức mỏi không cử động nổi.
“Đại thúc, ta ôm ngươi rời giường!” Trương Phong Dương nói xong thì giữ nguyên tư thế ôm hắn, một bàn tay ôm mông Tôn Ngữ, một bàn tay thì ôm chặt Tôn Ngữ vào trong ngực của mình.
“Ân… Ngươi nhanh đem cái kia rút ra đi, ta chịu không nổi!” Tôn Ngữ lắc đầu giãy giụa muốn đẩy Trương Phong Dương ra, lại khiến cho vật thể đang ở trong cơ thể, lại đâm sâu hơn, có thể nói là toàn bộ xâm nhập vào, không thừa ra một chút khe hở, nhét vào tràn đầy, thậm chí đánh lên điểm mẫn cảm nho nhỏ nổi lên ở trong thân thể của Tôn Ngữ, Tôn Ngữ bị kích thích toàn thân run rẩy, cảm nhận được vật thể khủng bố ở trong thân thể lại một lần nữa sưng lên…
“Ngô… Ta chịu không nổi… Buông ta ra… Ngươi như thế này khiến ta thật sự chịu không nổi” Tôn Ngữ bất an lắc đầu, vặn vẹo thân thể cự tuyệt.
“Đại thúc, ngoan, không nên cử động! Ta không muốn làm gì cả! Chẳng qua ở trong thân thể ngươi thật sự rất thoải mái, rất ấm áp, ta thật sự rất muốn…Rất muốn ở trong thân thể ngươi vĩnh viễn,không bao giờ rời ra!” Trương Phong Dương thỏa mãn nói, tại tư thế như thể vật thể cứng rắn của hắn đang đâm vào chỗ sâu nhất trong thân thể Tôn Ngữ, Trương Phong Dương cẩn thận ôm Tôn Ngữ giống như ôm một món đồ vật mỏng manh dễ vỡ vậy, Tôn Ngữ chỉ có thể giống như một con koala ôm lấy bả vai của Trương Phong Dương, hai chân kẹp lấy thắt lưng của Trương Phong Dương để thân thể không bị trượt xuống.
Trương Phong Dương cảm nhận được người trong lòng ngực đang run rẩy bất an “Đại thúc không cần lộn xộn! Ngoan ngoãn ở trong lòng ngực của ta, chúng ta tắm uyên ương cùng nhau nha!” Thân thể hai người vẫn đang ở trạng thái tương liên, Trương Phong Dương nói xong thì ôm Tôn Ngữ đi vào trong bồn tắm lớn mà hắn đã chuẩn bị sẵn nước ấm ở bên trong, cùng nhau ngâm vào trong dòng nước ấm áp, cầm lấy chiếc khăn tắm mềm mại dịu dàng vệ sinh toàn thân cho Tôn Ngữ… Mà từ đầu đến cuối thân thể hắn cùng với Tôn Ngữ đều chặt chẽ gắn kết với nhau ở cùng một chỗ, tắm xong Trương Phong Dương cầm lấy chiếc khăn tắm mềm mại bao lấy toàn thân Tôn Ngữ đi ra khỏi phòng tắm…
“Ngô!” Trương Phong Dương đem vật thể của mình chậm rãi rút ra khỏi thân thể Tôn Ngữ, động khẩu của Tôn Ngữ vì chống đỡ vật thể to lớn kia cả một buổi tối, rốt cuộc khép kín không được, theo hô hấp hé ra hợp lại , chất lỏng màu trắng đang không ngừng trào ra bên ngoài…
Trương Phong Dương vươn ngón tay dò xét đi vào cảm thấy bên trong thật là ẩm ướt và mềm mại .
” A! Không được” Đột nhiên lại có dị vật xâm nhập vào vị trí mẫn cảm của Tôn Ngữ, hai chân hắn khép chặt lại, kháng cự kêu lớn lên
“Đại thúc, đừng khẩn trương! Ta rửa sạch nó và bôi thuốc cho ngươi” Trương Phong Dương cảm nhận được sự khẩn trương cùng bất an của Tôn Ngữ, an ủi nói , sau đó lấy ra một túyp thuốc thuốc mỡ tiêu chống sưng, mở động khẩu ra, Trương Phong Dương vươn ngón tay đã được chấm một ít thuốc mỡ màu trắng ngà, sau đó nhẹ nhàng thăm dò vào chỗ sâu trong mật động của Tôn Ngữ, và cẩn thận bôi thuốc …
“Đại thúc, bôi xong rồi! Không có làm đau ngươi chứ?” Trương Phong Dương ân cần hỏi.
“Còn… rất đau” Tôn Ngữ đỏ mặt nhỏ giọng hồi đáp.
Trương Phong Dương để cho Tôn Ngữ xoay người sang chỗ khác nằm úp ở trên giường, Trương Phong Dương lấy ra một cái nê-phrít lớn thô to, đem cái mông Tôn Ngữ mở ra, từng chút, từng chút một nhét cái vật thể đó vào trong thân thể Tôn Ngữ, hắn cũng không phải là muốn làm gì, chỉ là đang khuếch trương mặt sau cho Tôn Ngữ.
Trương Phong Dương không thích thân thể trắng nõn như một khối ngọc bích của Tôn Ngữ lại có bất cứ vết sẹo nào, hắn không muốn Tôn Ngữ đẻ mổ, nhưng nam nhân không có sản đạo (nơi dùng để sinh em bé) chỉ có thể sinh đứa nhỏ ra ở phía sau, nên hắn chỉ có thể tận lực khuếch trương động khẩu phía sau, hơn nữa Tôn Ngữ hoài thai là đôi song sinh, cần khuếch trương lớn hơn nữa.
“Tốt lắm!” Trương Phong Dương bế Tôn Ngữ lên, ôm vào trong ngực, Tôn Ngữ đã bị hắn gây sức ép đến choáng váng cả đầu óc.
“Trừ thê tử đã chết của ngươi ra, ngươi còn làm tình với ai nữa không?”Kỳ thật cái nghi vấn này vẫn luôn luẩn quẩn ở trong lòng Trương Phong Dương, muốn quên cũng không được, càng không muốn nghĩ tới nó thì lại càng để ý tới nó nhiều hơn.
“Này, ta…” Tôn Ngữ đối với vấn đề kỳ quái này lắp bắp kinh hãi, nhất thời không biết nói thế nào.
“Trả lời ta.” Trương Phong Dương mạnh mẽ đem cái nê-phrít lớn ẩm ướt kia thô bạo di chuyển ở bên trong động khẩu mềm mại nho nhỏ của Tôn Ngữ .
“A… Ân… Ân” Ma xát quá độ làm cho Tôn Ngữ không khỏi thở gấp lên.
“Không có… Ta đời này chỉ có làm tình cùng Bình Nhi và ngươi mà thôi” Tôn Ngữ đỏ mặt, cúi đầu, đẩy Trương Phong Dương ra một chút.
“Phía sau của ngươi có người nào đã xem qua chưa? Trừ ta ra còn có người nào chạm vào phía sau của ngươi không?” Trương Phong Dương dừng lại động tác di chuyển hung tàn ở trên tay.
“Không có…” Tôn Ngữ e lệ lắc lắc đầu.
Trương Phong Dương nghĩ đến mình chính là người đàn ông đầu tiên của Tôn Ngữ thì cảm thấy khá vui vẻ, tuy rằng hắn còn tương đối để ý Tôn Ngữ từng có thê tử, nhưng mà không sao người đàn bà kia đã chết, từ nay về sau sẽ không có ai nhớ thương đại thúc của ta nữa , Trương Phong Dương cảm giác thỏa mãn thấy thân thể của Tôn Ngữ hoàn toàn là mình chúa tể độc quyền cùng độc chiếm dục vọng, hắn dùng tay ôm lấy khối thân thể khiến cho mình hoàn toàn điên cuồng này.
“Ta cho ngươi biết đại thúc, con người của ta có tính sạch sẽ, ta không thích đồ vật của ta bị người khác sờ qua, nhớ kỹ ngươi chỉ có thể để cho ta sờ, chỉ ta mới có thể chạm vào ! Nếu ngươi để cho người khác chạm qua thì ta sẽ giết người đã chạm qua đứa tiện nhân như ngươi, biết chưa! Ta cũng thiếu chút nữa quên , đại thúc, ngươi còn nhớ rõ ở Tiêu Dao Đường không phải ngươi suýt nữa bị mấy nam nhân kia sàm sỡ? Ta đã nói với ngươi, ta đã báo thù cho ngươi, ta đã phái người đem tròng mắt của mấy nam kia lấy xuống , tay cùng chân cũng bị chặt, đại thúc ngươi sẽ không phải thấy tròng mắt của bọn hắn nữa, đại thúc ta đã báo thù cho, ngươi có vui không?” Trương Phong Dương cười tà ác, hắn hiện tại chỉ có một điều tiếc nuối duy nhất là không đem tròng mắt của Trương Cuồng lấy xuống, nhưng không sao, một ngày nào đó hắn nhất định sẽ lấy nó xuống, đúng rồi còn có thằng nhóc Tiêu Mặc ! Hừ dám thích đại thúc của ta, ta cho ngươi chết không có chỗ chôn.
“Ngươi nói cái gì? Không được a! Ngươi hay nói giỡn, quá tàn nhẫn …” Tôn Ngữ run rẩy nói, hắn nghĩ tới ngày trước mình ở Tiêu Dao Đường quả thật thiếu chút nữa bị năm sáu nam nhân cao lớn khỏe mạnh ấn xuống dưới đất, thiếu chút nữa là bị sám sỡ, Tôn Ngữ tuy rằng thống hận những nam nhân đã khi dễ mình, thống hận tới nỗi muốn hành hung bọn họ một chút, nhưng cũng không có nghĩ tới việc trả thù biến thái như vậy, đem tay chân người khác chặt bỏ, móc đi tròng mắt của họ.
“Đại thúc, Trương Phong Dương ta không bao giờ nói hai lời, việc này ngươi cũng biết, đại thúc ngươi nhớ kỹ, từ nay về sau ngoại trừ ta ra không ai có thể chạm vào ngươi, nếu có người dám chạm vào đại thúc của ta, ta sẽ làm cho hắn sống không bằng chết!” Mắt Trương Phong Dương lộ ra hung quang nói.
“Ngươi… Như vậy bọn họ đều chết hết sao?” Tôn Ngữ sợ hãi đẩy Trương Phong Dương ra, nghiêng ngả lảo đảo dựa vào vách tường, đứng lên, hắn hiện tại không thể ở cùng người nam nhân đáng sợ này được.
“Ta chỉ nghe thủ hạ của ta nói, sau khi lấy xong tròng mắt của các nam nhân kia, lúc đó bọn hắn kêu thảm thiết, cái dao nhỏ đâm vào trong mắt, lập tức lấy ra hai ròng mắt đỏ lừ, vất lên trên mặt đất, trên mặt của bọn họ chỉ còn hai cái hốc mắt trống trơn , có một số người còn bị dọa đến đái cả ra quần, tay chân toàn bộ đều bị chặt gãy , để lại tại rừng núi hoang vắng , nghe nói nói có mấy người lúc ấy đổ máu quá nhiều nên chết , còn có mấy người được người khác phát hiện ra đưa vào trong bệnh viện nhưng không có tay chân nên trở thành phế nhân, làm sao vậy? Bọn họ khi dễ đại thúc của ta, đúng là chán sống mà!” Trương Phong Dương cười nói với Tôn Ngữ giống như đang nói một chuyện rất thú vị vậy.
“Ngươi… Ngươi thế này….Thế này là phạm pháp đấy!” Tôn Ngữ nghe kể việc tàn nhẫn này, thì tay chân sợ hãi lạnh như băng, hắn không thể chấp nhận sự tình đáng sợ như thế được.
“Đại thúc ngươi là đứa ngốc, ta phái người đều là những người rất có kinh nghiệm trong việc này và bọn họ chưa bao giờ thất thủ, đánh xong người thì bỏ trốn, cảnh sát muốn bắt cũng không được, sợ cái gì!”
Trương Phong Dương đứng lên muốn ôm Tôn Ngữ, Tôn Ngữ theo phản xạ đẩy thân thể cao lớn trước mắt ra, Trương Phong Dương gắt gao ôm lấy Tôn Ngữ.
Tôn Ngữ ở trong ngực Trương Phong Dương liều mạng giãy giụa rời đi, dùng chăn phủ kín mình.
“Ngươi làm gì? Ngươi có chỗ nào không thoải mái sao?”
Trương Phong Dương không kiên nhẫn nói, nhưng Tôn Ngữ không thể dừng lại được sự run rẩy của thân thể, nhìn thấy Tôn Ngữ sợ hãi đến phát run , thấy Tôn Ngữ như đang bị hù dọa đến sắp khóc, Trương Phong Dương nguyên bản không vui nhưng biểu tình của hắn dịu đi một chút.
“Như thế nào đột nhiên bày ra một bộ dạng muốn khóc vậy? Ngươi không thích ta đối xử với bọn hắn như vậy sao, ta nói rồi, bất cứ ai chạm qua đồ vật của ta, bọn hắn đừng bao giờ nghĩ được sống yên ổn, nếu không phải vợ của ngươi chết sớm, ta cũng sẽ không để cho nàng sống yên ổn ”
Nhìn thấy Trương Phong Dương đang tới gần, Tôn Ngữ lùi lại hai bước khiến cho thiết liên trên cổ phát ra tiếng vang leng keng. Hắn thật sự rất sợ người lòng dạ độc ác tên là Trương Phong Dương này.
“Vì cái gì muốn tránh né ta?” Trương Phong Dương ép sát .
“Ta muốn… Muốn ra bên ngoài một chút, có thể chứ?” Tôn Ngữ muốn một mình ngồi suy nghĩ một chút, hắn cảm thấy sự hung tàn của Trương Phong Dương làm cho người ta sợ hãi, bởi vì trên cổ có thiết liên nên hắn không thể đứng ở ban công phòng ngủ nhìn biển rộng vào lúc sáng sớm.
Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ như vậy, khiến hắn cảm thấy hơi thở này rất quen thuộc, hắn thậm chí thiếu chút nữa mở miệng gọi “Ca ca”, bóng dáng cô tịch mà thanh tú của Tôn Ngữ cực kỳ giống ca ca, hắn không ngăn cản Tôn Ngữ, hắn cảm thấy, có phải là mình đã hù dọa tới đại thúc bảo bối ?
Tôn Ngữ đứng ở trên ban công nhìn thấy cảnh sắc của biển lúc sáng sớm, trên những chiếc lá cỏ dại lưu lại những hạt sương ẩm ướt của ban đêm, hoa dại đang tỏa mùi thơm ngát, còn có mùi vị mặn của nước biển , trên bờ cát có mấy con chim mập mạp bay nhảy khắp nơi dùng cái cổ dài ở nơi nơi kiếm ăn.
Tôn Ngữ ngẩng đầu nhìn biển rộng lúc sáng sớm, nó tựa như được tắm qua nên sạch sẽ trắng sáng, trời nước một màu xanh thẳm.
Tôn Ngữ cảm thấy mình thật ghê tởm, từ trước tới nay Trương Phong Dương xâm phạm thân thể mình, lần nào mình cũng nhắm mắt lại chịu đựng sự hung ác tàn khốc này, cứ coi như là bị cẩu điên cắn, cái cảm giác sỉ nhục khi thân thể không ngừng bị xâm phạm mà trở nên không sạch sẽ, Trương Phong Dương giống như xé rách thân thể của mình và làm cho linh hồn của mình thống khổ, nhưng mà ở trong tình huống lúc đó mình thế nhưng lại động tình, cái cảm giác này, làm người ta buồn nôn…
Nhưng mà lần này thân thể mình lại sinh ra khoái cảm, chuyện này thật đáng sợ! Thật đáng ghét, nghĩ đến đã muốn nôn! Trong lòng Tôn Ngữ cảm thấy vô cùng chán ghét.
Chẳng lẽ mình thật là một người dâm đãng biến thái chỉ cần cùng nam nhân ở trên giường sẽ sinh ra khoái cảm sao?
Tôn Ngữ nhìn bụng của mình hình như lớn thêm một vòng, mình vì Trương Phong Dương mang thai, vậy mà phải hầu hạ người nam nhân này làm tình, nhưng có đôi lúc mình thế nhưng lại không hận hắn, có đôi khi mình lại cảm thấy Trương Phong Dương rất quen thuộc, rất ấm áp, lúc ấy mình rất muốn ôm hắn một cái.
Mình làm sao vậy? Là thích hắn sao? Ta sẽ không thích hắn, ta không phải nữ nhân ta không thích nam nhân, trên cái thế giới này, người mà ta yêu nhất là thê tử của ta, tuy rằng nàng đã không còn trên nhân thế, nhưng mà trái tim của ta vẫn vì nàng mà nhảy lên, ta không cần cảm giác mà tên biến thái này mang lại cho ta, ta yêu thê tử của ta, ta hận ác ma đáng sợ này, ta phải rời khỏi, ta muốn trốn, ta muốn linh hồn ta được tự do…
Tôn Ngữ nhất định phải đi khỏi nơi này hắn không để cho mình biến chất sa đọa trong nhục dục, không muốn bị Trương Phong Dương làm thay đổi, thay đổi thân thể của mình, thay đổi linh hồn của mình, hắn phải quay về làm con người hồn nhiên như trước kia, con người tự do, có thể khóc, có thể cười, có thể tùy tiện nghĩ đến người mà mình thích, là một Tôn Ngữ tự do.
Tôn Ngữ sợ hãi sẽ vẫn bị cái hình ảnh trong cơn ác mộng đáng sợ kia quấy nhiễu, kỳ thật mỗi ngày hắn đều nằm mơ thấy mộng kia, trước kia chính là mông lung không rõ , nhưng mà hiện tại giấc mộng càng ngày càng rõ ràng, Tôn Ngữ mơ thấy mình biến thành một nam hài, phía sau luôn có một tiểu nam hài mập mạp giống con cún nhỏ đi theo phía sau mình, mình rất thích hắn ở bên cạnh mình, thích âm thanh trẻ con trong trẻo của hắn khi gọi mình “Ca ca, ca ca, ca ca ta muốn ca ca ôm một cái, ta muốn ca ca hôn ta…”
|
♣Chương 58♣
Tôn Ngữ đứng ở ban công , nhìn mặt biển xanh thẳm, suy nghĩ thực hỗn loạn, Tôn Ngữ vẫn bị hình ảnh đáng sợ trong giấc mộng kia quấy nhiễu, kỳ thật mỗi ngày hắn đều nằm mơ thấy giấc mộng kia, ngày trước thì giấc mơ đó luôn mờ mờ ảo ảo không rõ, nhưng mà từ ngày đầu tiên bị Trương Phong Dương ép buộc hoan ái với hắn, thì giấc mộng này càng ngày càng trở nên rõ ràng, Tôn Ngữ không biết việc này có phải đã từng phát sinh ở trên người mình không, hay là ảo tưởng trong mơ của mình, mọi thứ quá mức chân thật, chân thật đến nỗi làm cho người ta sợ hãi, thật giống như là việc này đã từng phát sinh ở trên người mình vậy, cùng Trương Phong Dương hoan ái xong, liền xuất hiện giấc mộng kia, Tôn Ngữ đến bây giờ còn không rõ tại sao mình chỉ nằm mơ thấy giấc mộng này, rốt cuộc đây là ảo tưởng vô tình của mình, hay chính là ký ức trước kia của mình, cái đoạn ký ức mà mình đã mất đi trước đó?
Mỗi khi bị Trương Phong Dương ôm, mình sẽ mơ thấy giấc mộng kia, ở trong mộng mình biến thành một tiểu nam hài, đi bảo vệ đệ đệ của mình, toàn tâm toàn ý yêu đệ đệ đáng yêu kia, Tôn Ngữ biết giấc mộng này, ảo giác này của mình là không bình thường.
Tôn Ngữ nghĩ chẳng lẽ mình đã có thể nhớ tới, một phần trí nhớ mà mình đã mất đi trước kia sao?
Tôn Ngữ thường nghĩ, trong cái thế giới đông đảo này, rốt cuộc ai mới là cha mẹ của mình? Bọn họ sẽ trông như thế nào? Tại sao mình lại mất đi trí nhớ, và lúc đó tại sao trên người mình lại chứa đầy vết thương, bị người ta đưa đến cô nhi viện, cô độc lớn lên ở trong đó!
Tôn Ngữ chưa từng từ bỏ ý niệm tìm kiếm cha mẹ, hắn nghĩ rằng sống ở trên đời mà ngay cả bố mẹ mình mà cũng không biết là ai, như vậy người đó sống cũng quá bi thảm đi , nhưng Tôn Ngữ lại không tìm thấy cha mẹ hắn, không có cách nào có thể tìm ra người nhà của hắn, bởi vì hắn không nhớ được hình dáng của cha mẹ mình, không biết bọn họ là ai, tên gọi là gì, hình dáng như thế nào, tất cả mọi thứ hắn đều không nghĩ ra…
Hắn nhớ lại giấc mộng kia, trong mộng mình biến thành một nam hài xinh đẹp mười tuổi, mang theo một tiểu nam hài mập mạp đáng yêu giống như búp bê vậy, tiểu nam hài kia, hình như là đệ đệ của mình thì phải, nhưng mà hình dáng của đệ đệ hiện lên không được rõ ràng cho lắm.
Trong giấc mộng này mình nhìn đệ đệ lớn lên, từ một em bé nho nhỏ đáng yêu màu hồng phấn lớn lên thành một tiểu oa nhi khỏe mạnh kháu khỉnh, mình thường ôm lấy đệ đệ và đút cơm cho hắn ăn, chơi cùng hắn, ngay cả với tiểu Phỉ Nhi mình cũng không thân mật như vậy, nhưng mà từ trước tới giờ mình chưa từng gặp qua đệ đệ này bao giờ, thật sự cảm thấy hắn rất quen thuộc, chẳng lẽ hắn chính là người nhà của mình trước kia, chính là đệ đệ của mình!
Ở trong mộng mình luôn ôm đệ đệ, đệ đệ rất thích đi theo mình, dùng âm thanh non nớt gọi ca ca ca… Ca ca ôm một cái, ca ca ta muốn ăn cơm, ta muốn ngươi đút cơm cho ta, ca ca ta muốn ngươi chơi với ta. Ca ca ta muốn cưỡi ngựa, ca ca ta muốn đi ngủ, ngươi ngủ cùng ta và hát ru cho ta ngủ nha… Ở trong giấc mộng, hôm nào đệ đệ cũng tìm đến mình.
Ngày nào mình cũng ở cùng một chỗ với đệ đệ, cùng nhau ăn cơm , cùng nhau ngủ , cùng nhau tắm rửa, nhưng mà, đệ thật đáng yêu nha, ngoan ngoãn hệt như một con cún nhỏ đáng yêu vậy, trên người còn phảng phất mùi sữa thơm.
Ở trong mộng mình và đệ đệ luôn ở bên nhau, mình kể chuyện cổ tích cho hắn nghe, dạy hắn viết chữ, còn làm một cái diều hình con bươm bướm cho đệ đệ, sau đó hôm nào mình cũng mang đệ đệ đi thả diều, tiểu nam hài thường gối đầu lên đùi của mình ngủ khi chơi mệt, còn cùng nhau ăn bánh ga-tô, khiến mặt đều dính bơ tựa như một con mèo hoa…
Đệ đệ còn thích làm nũng với mình, hắn nói hắn thích một con gấu bông nhưng mà mẹ không mua cho hắn, mình đã dùng tất cả tiền tiêu vặt mua cho hắn một con gấu bông lông xù , hắn rất thích nó, ngày nào cũng ôm con gấu bông đó, hắn nói con gấu này chính là tiểu bảo bảo mà ca ca đã mua cho hắn, còn hắn chính là ba ba của tiểu bảo bảo.
Khó trách mình thích bánh ga-tô, bởi vì đệ đệ thích ăn bánh ga-tô nhất, đệ đệ thích bánh ga-tô có thật nhiều sô-cô-la, mình rất thích đệ đệ ở trong giấc mộng đó, thích tới nỗi đệ đệ thích cái gì mình cũng sẽ thích cái đó, đệ đệ chán ghét cái gì thì mình cũng chán ghét cái đó, ở trong mộng mình thích đệ đệ nho nhỏ kia một cách mù quáng, và đệ đệ cũng thích mình.
Đệ đệ thích ra vẻ người lớn nói với mình :ca ca về sau ta muốn chúng ta vĩnh viễn ở cùng một chỗ, chờ ca ca trưởng thành ta muốn làm tân nương của ca ca, thậm chí còn dùng lá tre làm thành hai cái nhẫn để kết thúc cho màn cầu hôn kỳ lạ này, ở trong mộng mình nói ca ca là nam sinh, là ca ca ruột của ngươi, ca ca không thể cưới đệ đệ được, nhưng đệ đệ lại nghiêm túc nói, ca ca không sao, ca ca không làm tân nương của ngươi, sau này lớn rồi ca ca gả cho ta đi, ta làm chú rể của ca ca! Ta sẽ làm cho ca ca hạnh phúc….Bộ dạng non nớt phấn nộn mà ra vẻ người lớn của đệ đệ trong mộng thật đáng yêu.
Nhưng có một ngày, mà đến bây giờ mình vẫn con mình vẫn còn nhớ rõ, đệ đệ dùng khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn của mình quấn quít lấy mẫu thân cùng mình đi ra bên ngoài du ngoạn, mình và mẫu thân không chịu nổi được sự nhõng nhẽo của hắn liền đưa hắn ra bên ngoài đi dạo, chơi đùa khắp nơi, ngày đó là ngày vui sướng nhất của ta và đệ đệ! Nhưng có ai biết vui quá hóa buồn, chính là khi chúng ta muốn về nhà, đi qua một con đường nhỏ gần đấy, chúng ta bị đánh thuốc mê, rồi bị bắt cóc …
Mình và đệ đệ cùng mẫu thân bị thủ hạ của một tên nam nhân độc ác, bắt lại , bị trói ở bên trong một cái kho để hàng, mình bảo hộ đệ đệ đang sợ đến phát run, bọn hắn làm trò ta cùng đệ đệ nhìn tên ác ma điên cuồng kia lấy hết quần áo của mẫu thân, lộ ra thân thể tuyết trắng của mình, mẫu thân giãy dụa điên cuồng và cầu xin tha thứ , nhưng mà vô ích, nàng bị trói chặt, giống hệt con bò tùy ý để tên ác ma kia làm thịt.
Mình và đệ đệ tận mắt nhìn thấy tên ác ma kia lấy ra một con dao nhọn, muốn dùng nó để cắt thịt của mẫu thân, tên ác ma dữ tợn nói với mẫu thân; “Con tiện nhân này dám gả cho Trương Khiếu của ta, Trương Khiếu hắn là của ta, ngươi cũng dám gả cho hắn, hơn nữa hắn vì ngươi, không gặp ta, hắn nói với ta hắn thích ngươi, chán ghét ta, Trương Khiếu là của một mình ta, hắn chỉ có thể thích ta, ta sẽ cho ngươi xuống địa ngục, chết không có chỗ chôn, tiện nữ nhân, ta sẽ không để cho ngươi chết một cách thống khoái, ta sẽ dùng con dao này đem thịt trên người ngươi cắt hết, cho ngươi biến thành một bộ xương trắng vô cùng đáng sợ, nhìn ngươi như vậy Trương Khiếu còn dám thích ngươi sao! !”
Vừa dứt lời, con dao nhỏ sắc bén cắt một miếng thịt trên cái đùi trắng nõn của mẫu thân, một vết cắt này rất sâu, sâu đến tận xương, mũi dao rất nhanh cắt đi một miếng thịt xuống dưới, mẫu thân đau liên tục kêu lên thảm thiết.
Trí nhớ của Tôn Ngữ càng lúc càng rõ ràng , hắn cảm thấy trước mắt toàn bộ đều là màu đỏ, tầm mắt mông lung, nhưng lại nhìn thấy rõ ràng, có con dao nhỏ đang cắt thịt trên mặt của mẫu thân, trên người, tay chân bị cắt vứt ra đất, máu chảy lênh láng, còn nghe được tiếng ‘Tê Tê’ mà con dao nhỏ cắt vào thịt , ở trong mộng mình hô to “Không được làm như vậy, không được đối xử với mẫu thân như vậy! ! !”
Ác ma không nhìn quát to, cong khóe miệng lên, động tác nhanh hơn , một đao, lại một đao… Hai đùi và cánh tay của mẫu thân bị cắt sạch sẽ , bạch cốt dày đặc, huyết nhục mơ hồ, hắn cầm dao lên đem xương tay chân chém đứt rồi vứt ở một chỗ…
Mẫu thân đã đau đến chết ngất đi, nhưng ác ma vẫn tiếp tục cắt … Đến khi cắt hết thịt trên người mẫu thân mới thôi, huyết cùng nội tạng chảy đầy đất, hảo huyết tinh, thật đáng sợ…
Trong mộng mình đã sớm bị dọa đến choáng váng, nước mắt không dừng được chảy xuôi, nhắm mắt lại không dám xem một việc đáng sợ như vậy, hết thảy đều đã xong, Tôn Ngữ chỉ có thể nhìn đến một mảnh huyết nhục vặn vẹo ở trên mặt đất, và máu tươi đang không ngừng lan tràn ra, giống như cả tầm mắt của mình đều bị nhuộm đỏ, đó là thi thể của mẫu thân…
“Mẫu thân…” Mình ở trong mộng không ngừng rơi lệ và gọi to.
Không được, ác ma kia muốn bắt đệ đệ, chính là đệ đệ mình đang liều mạng che chở , lúc này mắt đệ đệ dại ra, hắn đã sợ đến phát run, mình để cho ác ma kia kéo mình vào sâu bên trong kho hàng.
Sau đó mình thấy được, ác ma đáng sợ vừa giết người kia đang lấy hết quần áo của mình, vật thể đáng sợ ở hạ thân của ác ma lộ ra ngoài muốn xâm phạm đứa bé như mình, ghê tởm đi cắn xé mình, ở bên tai mình nói; “Ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào cướp đi Trương Khiếu của ta, đệ đệ là của ta, vô luận là người đàn bà kia, hoặc là đứa nhỏ đáng chết như ngươi, tất cả đếu không thể cướp đi Trương Khiếu, Trương Kiếu chỉ là của một mình ta!”
Phía sau, có một nam nhân xinh đẹp đến lóa mắt nghiêng ngả lảo đảo xuất hiện , nam nhân đang vô cùng bi thương và thống khổ khóc, giống như đang nói; “Van cầu ngươi, buông nó ra, buông Trương Phong của ta ra, buông tha cho đám hài tử của ta, ta nguyện ý, cái gì ta cũng đều đồng ý“
Ac ma kia cười đầy vẻ tà mị, đẩy ta ra, hung hăng ngăn chặn nam nhân kia, nâng cằm của hắn lên nói; “Trương Khiếu của ta rốt cục cũng đã tới, mấy năm nay ta ở trong nhà tù nhớ ngươi cả ngày lẫn đêm, nghĩ xem có cách nào đem ngươi đặt ở dưới thân, muốn làm ngươi tới chết, như vậy ngươi mới không dám phản bội ta, ngươi có biết nếu ngươi không đến, ta sẽ làm gì không, ta sẽ cường bạo hắn, đứa con lớn nhất của ngươi! Ngươi nhìn xem, bộ dạng của hắn rất giống của ngươi lúc còn trẻ, đều thanh thuần đến làm cho lòng ta xao xuyến, nếu ngươi chưa tới, ta thật sự sẽ cường bạo hai hài tử của ngươi, sau đó đem bọn nó cho thủ hạ của ta, để bọn hắn thay phiên nhau chà đạp, đến khi bọn nó tử mới thôi, ngươi nhìn xem bọn nó lớn lên đều rất xinh đẹp, bộ dạng rất giống ngươi ”
“Ngươi buông tha bọn nó, buông tha thê tử của ta, ta đi theo ngươi, ta nguyện ý làm cẩu của ngươi, làm công cụ tiết dục của ngươi, hắn quỳ xuống chân ác ma đáng sợ kia, tay thì run rẩy cầm lấy ống quần của ác ma, thân thể gầy yếu đang không ngừng run rẩy, khuôn mặt trở nên tái nhợt, ánh mắt yếu ớt, giống như gặp phải một chuyện vô cùng tuyệt vọng, nhìn nam nhân xinh đẹp quen thuộc kia, thấy thật đau lòng, nam nhân kia chính là ba ba của mình!’’
Một lúc sau, ở trong mộng ba ba dùng thân thể gầy yếu để bảo vệ mình, nhưng mà mình vẫn bị thuộc hạ của ác ma kia mang đi ra ngoài, dùng miếng vải đen bịt kín mắt, ném lên một chiếc xe, xe chạy rất lâu, hình như là chạy đến rừng núi hoang vắng, những người đó đem mình cùng thi thể đã được bọc lại của mẫu thân đẩy xuống vách núi đen, phía dưới đó là biển rộng, nước biển thật lạnh, lạnh quá…
|
♣Chương 59♣
Nước biển thật lạnh, nước biển từ bốn phía chảy tới, không ngừng tràn vào bên trong mũi cùng bên trong miệng của hắn, Tôn Ngữ bị sặc nước biển nên không thể hô hấp được, ở trong mộng Tôn Ngữ không ngừng giãy giụa nhưng tất cả chỉ là vô ích mà thôi.
Tôn Ngữ cảm giác được nước biển đang không ngừng tràn vào trong mắt hắn, khiến hắn không nhìn rõ được mọi thứ xung quanh, Tôn Ngữ cảm thấy thân thể hắn đang chìm xuống một cách từ từ, trong mắt của hắn không có cái gì khác ngoại trừ màu lam của nước biển.
Trong mộng, Tôn Ngữ còn bé sợ ác ma đã giết chết mẫu thân mình, nhưng hắn thay đổi, bây giờ hắn sợ hãi tử vong, mẫu thân đã chết, mình không muốn chết, mình còn muốn chăm sóc cho ấu đệ(đứa em còn nhỏ)…
Tôn Ngữ há mồm muốn gọi, lại nói không ra tiếng, chỉ có nước biển lạnh như băng và mặn chát đang không ngừng đi vào trong khoang miệng, chảy vào yết hầu, đè ép lên cái phổi yếu ớt của Tôn Ngữ.
Tôn Ngữ vô cùng sợ hãi , bốn phía xung quanh mình toàn bộ đều là nước biển, lúc mình có chút mất đi ý thức, thì thân thể của mình đang trầm xuống từng chút,từng chút một.
Qua làn nước biển mờ mịt Tôn Ngữ nhìn thấy thiệt nhiều, thiệt nhiều phần trong thi thể của mẫu thân rơi từ miệng túi vào bên trong làn nước biển, máu hoà vào trong nước biển, đem màu lam nước biển nhuộm thành màu đỏ, hắn thấy rất nhiều máu cùng những miếng thịt ở thi thể của mẫu thân đang trôi lơ lửng khắp nơi trong làn nước biển, máu lan tràn…
Tôn Ngữ chậm rãi chìm xuống, làn nước biển xinh đẹp và lạnh như băng này dường như không phải là nước biển, mà là công cụ dùng để giết chết mình, Tôn Ngữ hoảng sợ gọi, ở trong mộng Tôn Ngữ đang không ngừng giãy giụa, nhưng mà thân thể càng ngày càng trầm xuống.
Tôn Ngữ cảm thấy mình càng ngày càng chìm sâu, chìm xuống tới lớp bùn dưới đáy biển, Tôn Ngữ tuyệt vọng ngừng giãy giụa, những cành hải tảo lớn nhẹ nhàng quấn quanh thân thể của mình, đầu đụng phải một tảng đá thật to dưới đáy biển , khiến đầu đau quá, máu giống hệt như sương mù đang tản ra bốn phía, Tôn Ngữ cảm thấy linh hồn của mình đã rời khỏi thân thể của mình, đây là cảm giác của tử vong phải không?
“Ai tới cứu, cứu ta? Ta không muốn chết, không muốn chết, mình còn muốn sống cùng một chỗ với đệ đệ đáng yêu nhưng vô cùng dính nhân (hay bám người)…
Lúc sau, đầu Tôn Ngữ không đau nữa, sau đó cái gì đều không nhớ rõ …
Đây chính là trí nhớ mà mình đã mất đi sao? Đệ đệ ở trong mộng đó, giờ có khỏe không? Hắn ở chỗ nào?
Tôn Ngữ nhớ đến nụ cười dịu dàng của đệ đệ trong mộng, lộ ra chiếc răng nanh nho nhỏ, khuôn mặt thì tròn tròn mềm mại giống hệt như chiếc bánh bao, đôi mắt thì sáng lên như những vì sao, còn cắt cái đầu giống hệt quả dưa hấu trông rất là ngốc nghếch, đang nói với mình ; “Ca ca không cần sợ hãi có đệ đệ ở đây, đệ đệ vĩnh viễn sống cùng một chỗ với ca ca!”
“Đệ đệ…”
“Ca ca, đệ đệ đến bảo vệ ngươi…” Tôn Ngữ nghe âm thanh non nớt của đệ đệ, nhìn đến khuôn mặt phấn nộn khả ái của hắn vẫn đang mỉm cười ngọt ngào, Tôn Ngữ thấy đệ đệ vươn cánh tay mập mạp ra bày ra một bộ dạng muốn người khác ôm mình, Tôn Ngữ muốn chạy ra ôm hắn , nhưng mà đưa tay đi ôm đệ đệ thì thân thể nho nhỏ của đệ đệ biến mất, thì ra đây chỉ là ảo tưởng của chính mình mà thôi…
Tôn Ngữ dường như muốn nổi điên, hắn không dừng lại được việc hướng tới biển rộng hô to” đệ đệ, ca ca ở trong này, đệ đệ, ngươi ở nơi nào, đệ đệ, ta rất nhớ ngươi…”
Ở phía sau Trương Phong Dương từ từ ôm chặt lấy thân thể Tôn Ngữ, nhẹ nhàng vỗ về tóc Tôn Ngữ, lau đi nước mắt ở khóe mắt của Tôn Ngữ, Tôn Ngữ biết lúc này mình đang bị một cánh tay cường tráng mà ấm áp ôm chặt lấy.
Tôn Ngữ ngẩng đầu, nhìn thấy ngũ quan tinh xảo trên gương mặt trẻ con của Trương Phong Dương, khiến khuôn mặt của đệ đệ trong giấc mộng hiện lên một cách rõ ràng , khuôn mặt đó thế nhưng lại có vài nét tương tự với Trương Phong Dương; ngũ quan xinh xắn giống nhau, có khuôn mặt trẻ con nhưng vô cùng xinh đẹp, quả thực đây gần như là hình dạng của Trương Phong Dương nha…
“Đệ đệ…” Tôn Ngữ khóc hô, chạy về phía Trương Phong Dương ôm ấp, tham lam hấp thụ hơi ấm từ cái ôm của hắn,cảm thấy cái ôm ấm áp của Trương Phong Dương giống hệt như là cái ôm của đệ đệ vậy.
“Đại thúc đừng khóc, không cần thương tâm, ngươi khóc như vậy sẽ làm đứa nhỏ bị thương đó…” Trương Phong Dương thì thào nói nhỏ an ủi Tôn Ngữ.
“Đại thúc, cảnh biển đẹp không? Cái gì là đệ đệ? Đại thúc ngươi có đệ đệ sao? Như thế nào lại có nhiều mồ hôi ở trán thế này, ngươi đang hoài thai không thể đứng lâu như vậy, nhanh trở về phòng nằm đi!” Trương Phong Dương đỡ Tôn Ngữ đỡ lên giường đắp chăn lên cho hắn, thấy tay chân Tôn Ngữ lạnh như băng, thì vội vàng đem tay chân Tôn Ngữ để vào trong lòng ngực mình, dùng nhiệt độ cơ thể của mình sưởi ấm cho Tôn Ngữ.
“Đại thúc, ta cho người lấy đi đôi mắt của những người đã từng khi dễ ngươi, rồi chặt đứt tay chân của bọn hắn, làm như vậy dọa đến ngươi sao? Ta chỉ muốn báo thù cho ngươi mà thôi, bọn họ khi dễ ngươi như vậy, ta tức giận, đại thúc không cần sợ! Như thế nào còn khóc , ngươi không thích ta làm như vậy, về sau ta sẽ không làm như vậy , ta sẽ đối xử với ngươi thật tốt! Đại thúc, ta yêu ngươi” Trương Phong Dương đem Tôn Ngữ ôm vào trong ngực.
Tôn Ngữ ở trong ngực Trương Phong Dương, nghe âm thanh dịu dàng trấn an của Trương Phong Dương, cảm nhận nhiệt độ cơ thể ấm áp của hắn, cảm nhận nhịp tim đập theo tiết tấu của Trương Phong Dương, kỳ dị nhưng lại vững vàng làm cho đang bối rối bất an Tôn Ngữ cảm thấy bình thản.
Tôn Ngữ tựa như cái đứa nhỏ đã tìm thấy người thân của mình, gắt gao rúc vào trong lòng ngực Trương Phong Dương , sợ hãi lại mất đi tình thân ấm áp này.
“Ca ca, về sau ta muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với ca ca, ” Bên tai Tôn Ngữ đang không ngừng vang lên âm thanh non nớt của đệ đệ trong giấc mộng, âm thanh non trẻ nhưng đầy kiên quyết kia dường như đã ăn sâu vào trong lòng Tôn Ngữ ,vào sâu trong trí nhớ của hắn…
Đệ đệ… Đệ đệ…
Tôn Ngữ mơ hồ nghĩ đến,mình thấy Trương Phong Dương rất quen thuộc, quen biết hắn rõ ràng chỉ có mấy tháng, nhưng mà hắn cho mình cảm giác tựa như sinh ra thì đã quen biết nhau, ta quen người này từ lúc nào vậy?
Giống như người thân, cảm giác này rất quen thuộc a…
Nhưng mà Tôn Ngữ cảm thấy cái ngũ quan của Trương Phong Dương giống hệt như của đệ đệ trong giấc mộng nha, quả thực tựa như hình dáng của Trương Phong Dương lúc nhỏ nha, tại sao có thể như vậy? Hắn cảm thấy Trương Phong Dương càng ngày càng giống, giống cái đệ đệ mà mình vô cùng yêu thương ở trong mộng kia.
Phía sau, Tôn Ngữ ngẩng đầu, nhìn Trương Phong Dương, có thể thấy từ đôi mắt của Trương Phong Dương nhìn thấy một ánh mắt dịu dàng, cái loại ánh mắt này giống như là ánh mắt khi đối xử với thân nhân vậy…
Tôn Ngữ cảm thấy cái cảnh trong giấc mơ mà từ khi mình ở bên cạnh Trương Phong Dương, chính là trí nhớ mà mình đã từng mất đi, Tôn Ngữ cảm thấy hình ảnh đệ đệ trắng noãn, cực kỳ giống Trương Phong Dương, chính là ở trong mơ đệ đệ non nớt đáng yêu, mà Trương Phong Dương lại âm ngoan mà tuấn lãng, Tôn Ngữ thấy đầu đau quá!
Tôn Ngữ đối với Trương Phong Dương mà nói chính là vô cùng thống hận cùng sợ hãi, đã từ từ chuyển biến thành đứa nhỏ mà mình muốn đối xử thật tốt với nó, muốn đi ôm lấy Trương Phong Dương, cưng chiều hắn, tựa như là đối xử với người thân trong gia đình, loại cảm giác kỳ quái này chính là thân tình sao?
Tôn Ngữ cảm thấy thời điểm mà mình cùng Trương Phong Dương làm tình, hình như có âm thanh đang không ngừng la lên, cảnh cáo mình, không thể như vậy, như vậy đúng là không đúng, như thế này chính là loạn luân a~.
Vừa nghĩ tới cảnh mình làm tình cùng Trương Phong Dương, Tôn Ngữ lại đau đầu, loại cảm giác này tựa như là mình cùng người thân trong gia đình đang cùng nhau làm tình với nhâu vậy…
Tôn Ngữ ở trong lòng ngực Trương Phong Dương cảm thấy có một trận choáng váng và mê hoặc. Vì cái gì khi ở cùng một chỗ với Trương Phong Dương … Mình sẽ mơ thấy giấc mộng này đâu? Tôn Ngữ không dám mơ thấy những điều này nữa, cái cảnh trong mơ kia thực sự rất chân thật , chân thật đến đáng sợ.
Nội tâm Tôn Ngữ rất bất an, giấc mộng này khiến mình khôi phục lại một ít trí nhớ mà mình đã mất đi trước kia, nhưng là, vì cái gì chỉ cần ở bên cạnhTrương Phong Dương thì trong đầu mình lúc nào cũng hiện lên những hình ảnh kỳ quái này?
Chẳng lẽ Trương Phong Dương cùng với trí nhớ của mình có quan hệ với nhau sao? Hoặc là nói Trương Phong Dương hắn cùng mình trong lúc đó rốt cuộc là quan hệ như thế nào? Chẳng lẽ Trương Phong Dương chính là người nhà mà ta vẫn muốn tìm kiếm, là đệ đệ đã thất lạc của ta mà ta chính là ca ca của hắn?
Không thể như vậy,lần đầu tiên Tôn Ngữ cảm thấy việc mình làm cùng với Trương Phong Dương là sự tình ghê tởm đến cỡ nào a, mình làm tình cùng với đệ đệ ruột thịt , làm bậy nha, ai chịu nổi? Như vậy đứa nhỏ trong bụng, không phải là nghiệt chủng mà mình và đệ đệ loạn luân mà có sao…
|