Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương
|
|
Chương Q.2 - 14: Đáng Đời, Tự Mình Chuốc Lấy! ắc Viêm Triệt nhìn cô gái trước mắt, chỉ thấy cô ôm một cái gối co rút thành một cục, tóc trải dài trên gối, lông mi dài dài chiếu xuống thành cái bóng như cánh quạt nhỏ, buồn cười nhất chính là cô cắn ngón tay của mình, bởi vì tư thế ngủ như thế mà quần lót màu trắng hình hoạt họa đang chào hỏi anh, lại nhìn hoàn cảnh xung quanh so với trước khi không dọn dẹp trước còn bẩn hơn. . . . . . Mà cô, không hề cảm giác được mà ngủ lại trong này?
"Viên Cổn Cổn." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng gọi.
Không người để ý đến anh.
"Viên Cổn Cổn!" Hắc Viêm Triệt lại gọi thêm một tiếng.
Vẫn không người để ý đến anh.
Nhìn nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, lấy tay chọc chọc vào mặt cô, không ngờ đột nhiên cô bắt lấy ngón tay anh thì thầm đến: "Ăn ngon."
Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm ngồi ở đầu giường, cứ lẳng lặng nhìn cô như vậy.
Viên Cổn Cổn ôm lấy eo của anh, cọ xát, giống như con mèo nhỏ làm nũng, ách. . . . . . Là mèo ú?
Hắc Viêm Triệt nhìn nụ cười ngọt ngào của cô, không tự chủ được nằm ở cạnh cô, ôm cô vào trong ngực, cô. . . . . . Hình như toàn thân không có xương cốt, mềm mại, ôm lấy thật thoải mái. . . . . .
Viên Cổn Cổn rút vào trong lòng của anh, nhỏ giọng gọi "Anh Duệ. . . . . ."
Hắc Viêm Triệt cứng đờ, nhìn khuôn mặt khuôn mặt ngủ say đến ngốc nghếch của cô, lại nhìn động tác của mình, vội vàng buông tay ra, đá cô xuống giường. . . . . .
‘Ầm’
"A. . . . . ." Viên Cổn Cổn kêu thảm một tiếng, tỉnh lại.
Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng chật vật của cô, không nói gì.
Viên Cổn Cổn ngẩng đầu nhìn anh, mơ màng gãi gãi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Anh là thiếu gia sao?"
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, không trả lời cái vấn đề kém thông minh này.
"Sao anh lại đá tôi xuống giường, rất đau a." Viên Cổn Cổn xoa tay chân, uất ức nói.
"Em thật to gan, dám ra lệnh cho người của tôi." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô, bắt đầu tỏa ra khí lạnh.
Viên Cổn Cổn sửng sốt, quả nhiên vẫn bị anh phát hiện rồi. . . . . Nhưng mà như vậy thì xem là ra lệnh sao? : "Tôi. . . . . . Tôi không có ra lệnh, tôi chỉ là. . . . . ."
"Không muốn nhìn thấy tôi? Em cho rằng em là ai?" Hắc Viêm Triệt ngắt lời cô, trong đôi mắt tím là một mảnh rét lạnh.
Viên Cổn Cổn kinh ngạc nhìn anh. . . . . . Anh biết thuật độc tâm sao?
"Em là người hầu ở đây, là nữ giúp việc chuyên thuộc của tôi, không nên làm sai thân phận của mình, em cho rằng em vẫn là Viên tiểu thư? Ở chỗ của tôi, em cái gì cũng không phải" Hắc Viêm Triệt ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn cô, không biết vì sao. . . . . . Mình lại lãng phí nhiều thời gian trên người cô như vậy.
Viên Cổn Cổn sửng sốt, hốc mắt đỏ lên, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Tôi biết. . . . . ."
"Thu nước mắt của em lại, đối với tôi không có tác dụng." Hắc Viêm Triệt quát lạnh.
Viên Cổn Cổn hoảng sợ, nước mắt càng rơi xuống dữ dội: "Đúng. . . . . . Thật xin lỗi."
"Hôm qua tôi đã nói cái gì?" Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng điềm đạm đáng yêu của cô, trong lòng nổi lên một cảm giác chính anh cũng không thể hiểu. . . . . .
Viên Cổn Cổn nghĩ nghĩ, cuối cùng khóc nói: "Tôi đã rất cố gắng rồi."
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.
"Hu hu. . . . . . Anh đừng đánh tôi." Viên Cổn Cổn bắt đầu khóc lớn lên, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, giống như một đứa trẻ bị người ta vứt bỏ, oa oa khóc.
"Ngậm miệng." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.
Viên Cổn Cổn che miệng mình, nhìn anh bằng đôi mắt to đáng thương tội nghiệp
"Tới đây." Hắc Viêm Triệt vỗ vỗ giường lớn.
Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, vẻ mặt sợ hãi.
"Sao?" Biểu hiện uy hiếp
Viên Cổn Cổn đứng lên, từ từ đi đến bên giường ngồi xuống, thật cẩn thận nhìn anh.
Hắc Viêm Triệt kéo cô vào trong ngực, nhìn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của cô, nhàn nhạt nói: "Em thật xấu."
Viên Cổn Cổn ở trong lòng anh cứng lại, mất mác cúi thấp đầu, cực kỳ tự ti.
Hắc Viêm Triệt nâng cằm của cô để cho cô ngửa mặt lên, đưa tay lau ‘giọt nước’ trên mặt cô, xác định không còn nửa mới buông cô ra.
Viên Cổn Cổn ngơ ngác nhìn nhìn anh, anh thật sự là đẹp quá. . . . . .
"Nhìn cái gì." Hắc Viêm Triệt lạnh giọng.
Viên Cổn Cổn vội vàng cúi đầu, chơi đùa ngón tay của mình.
"Em đã dọn dẹp mấy phòng?" Hắc Viêm Triệt nhìn cô, nhàn nhạt hỏi.
"1. . . . . . 1 phòng." Viên Cổn Cổn ngập ngừng .
"Từ hôm qua tới bây giờ, em chỉ dọn dẹp chỗ này? Lại còn biến thành như vậy? Là lười biếng hay là cố ý? Em đang khiêu chiến tôi sao?" Hắc Viêm Triệt cười lạnh hai tiếng, ngoài cười nhưng trong không cười.
"Tôi không có. . . . . . Tôi thật sự không có, thật sự tôi đã rất cố gắng dọn dẹp, thật sự." Viên Cổn Cổn khẩn trương nhìn anh, nhỏ giọng nói.
"Em rất cố gắng dọn dẹp đã biến thành như vậy, vậy nếu em không cố gắng thì nhà của tôi đều bị em hủy sao?" Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bốn phía, cười cười châm chọc.
Viên Cổn Cổn nhìn nhìn theo ánh mắt của anh, tuyệt vọng cúi đầu, ngày hôm qua cô và chị Ký Dao cùng dọn dẹp, nhưng dường như ông trời đang trêu cợt cô, bên này còn chưa làm tốt, bên kia đã xảy ra vấn đề, cô lau chùi mấy thứ thủy tinh xong đang muốn đi ra, đã bị một vũng nước trên mặt đất làm cho trượt chân trực tiếp làm vỡ bình hoa đồ cổ bên cạnh, không đợi cô đứng lên, chị Ký Dao cũng ngã sấp xuống, ba mươi mấy giá sách liền ngã xuống từng cái từng cái một. . . . . . Tóm lại. . . . . . Ngày hôm qua rất thảm, là cực kỳ thảm. . . . . . Ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của anh, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, anh phạt tôi đi nhưng đừng đánh tôi, tôi sợ đau."
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, lạnh giọng nói: "Tự làm cho mình sạch sẽ, đi làm bữa sáng."
"Anh không tức giận hả ?" Viên Cổn Cổn sửng sốt, vui vẻ nhìn anh.
Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn lại cô, không nói gì.
Viên Cổn Cổn xấu hổ cười cười, đứng lên từ trên giường đi ra cửa.
"Đứng lại."
Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn dừng bước lại, xoay người nhìn anh.
"Chỗ đó bị làm sao?" Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn vết bầm tím trên bắp chân của cô, nhếch mày kiếm.
"Chính là hôm qua bị té ngã, anh không biết tôi có bao nhiêu thảm đâu, suýt chút nửa thì cái giá sách kia đã đè chết tôi. . . . . . Còn có cái bình hoa kia. . . . . ." Viên Cổn Cổn uất ức meo meo nói.
"Đáng đời, tự mình chuốc lấy, chạy đi rửa mặt chải đầu, đừng lắc lư trước mặt của tôi!" Đột nhiên Hắc Viêm Triệt ngắt lời cô, trong giọng nói có loại khó chịu không cách nào hiểu được.
"A.... . . . . . Vậy còn phải làm bữa sáng nửa không?" Viên Cổn Cổn không xác định hỏi.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói chuyện.
"Ha ha. . . . . . Tôi đi ngay." Viên Cổn Cổn cười lấy lòng, xoay người đi ra phòng khách. . . . . .
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bóng dáng của cô, không nói gì, không hiểu vì sao. . . . . . Chỉ đối với riêng một mình cô lại đặc biệt như vậy. . . . . .
|
Chương Q.2 - 15: Thiếu Gia, Tôi Buồn Ngủ Quá! Trong phòng ăn
Viên Cổn Cổn bưng một cái bát nóng hổi đặt ở trước mặt Hắc Viêm Triệt, vẻ mặt vui vẻ nhìn anh.
Hắc Vêm Triệt nhìn nhìn ý cười nhẹ nhàng trên mặt cô, thật sự là không biết đầu của cô cấu tạo ra sao, một giây trước vẫn còn là vẻ mặt e ngại, cẩn thận dè dặt, một giây sau là có thể cười ra nụ cười rực rỡ như vậy, cô là đứa ngốc sao? Lại nhìn nhìn bát ở trước mặt, lạnh giọng nói "Đây là cái gì?"
"Cháo." Viên Cổn Cổn đưa cho anh cái muỗng làm bằng bạc.
Nói nhảm, anh đương nhiên biết là cháo. . . . . ."Tôi nói muốn ăn cháo khi nào hả?"
Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức ghé vào lỗ tai anh, nhỏ giọng nói "Không cần khách sáo với tôi, tôi làm vỡ nhiều thứ của anh như vậy mà anh cũng không có đánh tôi, đây là tôi đặc biệt nấu cho anh, ăn rất ngon a...ăn bữa sáng kiểu tây nhiều sẽ ngán a."
Đám người nữ giúp việc đều nhìn động tác to gan của cô, trời ạ. . . . . . Cô đúng là người tài giỏi. . . . . Bạch Nhã Tĩnh và Bạch Nhã Văn cũng chảy mồ hôi lạnh vì cô, chưa từng có người nào dám tự tiện thay đổi thực đơn của thiếu gia. . . . . . Bạch quản gia vẫn là nét mặt vạn năm không đổi nhưng trong lòng đã vui vẻ đến lật chuyển rồi.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.
"Ăn đi, nếu anh không thích tôi lại làm món khác cho anh." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói, vẻ mặt chờ mong.
Hắc Viêm Triệt cầm lấy muỗng, múc môt ít cháo đưa vào miệng, cái hành động này làm cho tất cả ánh mắt của đám nữ giúp việc đều rớt ra ngoài. . . . . . Anh không có tức giận mà thật sự ăn. . . . . .
Á Tư nhìn nhìn Nhã Tư kinh ngạc, lộ ra mỉm cười đắc ý, anh ta thắng.
"Ăn ngon không?" Viên Cổn Cổn cười hỏi.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không nói gì mà chỉ tiếp tục tao nhã ăn.
Viên Cổn Cổn cười ngây ngô ha ha một tiếng, đứng ở phía sau anh.
Đột nhiên, vang lên một chuỗi âm thanh kỳ quái, ánh mắt mọi người liền tập trung đến trên người Viên Cổn Cổn.
Viên Cổn Cổn sờ sờ bụng, xấu hổ nhìn mọi người.
Hắc Viêm Triệt quay đầu lại nhìn bộ dáng ngây ngốc của cô, lạnh giọng hỏi "Đói bụng?"
Viên Cổn Cổn gật gật đầu, từ giữa trưa ngày hôm qua đến bây cô cũng chưa ăn cái gì. . . . . . Nhưng mà nếu anh hỏi cô như vậy, có phải là thể hiện anh chuẩn bị kêu cô cùng ăn không? Trong tiểu thuyết đều viết như vậy .
Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, phun ra bốn chữ "Tiếp tục chịu đói." Sau đó quay đầu ăn bữa sáng của mình.
Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhìn bóng lưng anh tuấn của anh, anh Duệ nói đúng. . . . . . Tiểu thuyết là hư cấu . . . . . . Uể oải cúi đầu, im lặng không hé răng. . . . . .
Đám người nữ giúp việc nhìn Viên Cổn Cổn đồng tình, chợt phát hiện, từ khi cô đến đây thì thiếu gia trở nên thích hung ác . . . . . . Ngay cả số lần nói chuyện cũng nhiều hơn. . . . .Nhưng mà có vẻ như cũng không có nói lời hay gì. . . . . . Hơn nửa đều là nói với Viên Cổn Cổn . . . . . . Cổn Cổn đáng thương. . . . . . Nghĩ thoáng một chút, đây coi như là một loại ‘đặc biệt a. . . . . .
Hắc Viêm Triệt ăn bữa sáng vô cùng vui vẻ, không biết vì sao, đột nhiên cảm thấy không khí của ngày hôm này rất tươi mới. . . . . . Ngay cả ánh mặt trời anh ghét nhất cũng không còn thấy chướng mắt nửa. . . . . .
Trong phòng sách, Viên Cổn Cổn đứng đó cố gắng kéo mí mắt đang muốn hôn môi lên, buồn ngủ quá a. . . . . . Thật sự buồn ngủ quá a. . . . . . Thật đói a. . . . . . Thật sự rất đói a. . . . . .
Hắc Viêm Triệt nhìn Viên Cổn Cổn mềm yếu đứng khép mắt lại, không nói gì.
Một lúc sau, nhìn về phía Á Tư và Nhã Tư đứng thẳng, nhỏ giọng nói "Các người đi ra ngoài trước."
"Dạ" Trả lời đều đặn, sau đó là tiếng đóng cửa lại.
Hắc Viêm Triệt đi đến trước mặt Viên Cổn Cổn, lấy tay chọc chọc vào mặt cô, đứng cũng có thể ngủ. . . . . . Cũng không sợ ngã chết. . . . . .
Viên Cổn Cổn mơ mơ màng màng mở mắt, đã ngủ đến mê muội rồi. . . . . . Nhỏ giọng meo meo "Thiếu gia ~~ tôi buồn ngủ quá."
Hắc Viêm Triệt nghe tiếng nói ngọt ngào mềm mại của cô liền mất hồn, lúc phản ứng kịp thì cô đã ở trong lòng anh rồi. . . . . .
Viên Cổn Cổn ôm cổ của anh, thoải mái ngủ, còn phát ra tiếng ngáy nhỏ.
Hắc Viêm Triệt ôm cô ngồi lại trên ghế xoay, lẳng lặng quan sát khuôn mặt ngủ say của cô, làn da của cô rất mịn, không bị mỹ phẩm hóa học phá hoại, lông mi rất dài, rất cong, lông mi của cô rất sáng bóng làm cho người ta có cảm giác u buồn, cái mũi nhỏ mà cao phối trên khuôn mặt hình ngỗng rất hợp.
|
Chương Q.2 - 16: Kém Thông Minh! Viên Cổn Cổn vừa tỉnh ngủ, phát hiện mình ngủ ở trên giường lớn màu hồng, gãi gãi đầu, làm sao cô có thể ở trong này a. . . . . . Nhìn nhìn đồng hồ báo thức heo nhỏ ở đầu giường, đúng 8 giờ sáng, chỉ thấy người nào đó lập tức bật lên, lấy tốc độ của gió vọt vào phòng tắm, sau khi rửa mặt xong, lại đi tới phòng bếp, đói quá. . . . . đói quá. . . . . .
Đúng 8 giờ 30 sáng, người nào đó xuất hiện ở bên giường Hắc Viêm Triệt, người nào đó ngủ đủ ăn đủ liền hét lớn "Thiếu gia, thức dậy a, a a a a a a. . . . . ."
Hắc Viêm Triệt gần như mở mắt ngay, lạnh lùng nhìn cô "Ngậm miệng."
Viên Cổn Cổn cười ngây ngô, gãi gãi đầu, vẻ mặt khờ khạo.
Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi vào phòng tắm, Viên Cổn Cổn đi theo phía sau anh "Thiếu gia, hôm nay anh muốn ăn cái gì?"
"Tùy." Hắc Viêm Triệt nặn kem đánh răng.
"Bánh rán có được hay không? Anh thích mùi vị gì? Vị hoa quả? Vị hải sản ? Hay là vị thịt bò?" Viên Cổn Cổn lại hỏi.
"Mỗi thứ một cái." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.
"Vậy anh muốn uống gì? Sữa không ngán sao? Uống sữa đậu nành có được hay không? Rất tốt với làn da, nhưng làn da anh đã rất tốt rồi, hình như không cần thiết, cà phê thì không tốt cho cơ thể, uống gì mới tốt chứ? Trà sữa sôcôla có được hay không?" Viên Cổn Cổn còn đang líu ra líu ríu.
Hắc Viêm Triệt không để ý cô, bắt đầu đánh răng.
"Thiếu gia?" Viên Cổn Cỏn chọc chọc eo của anh.
Hắc Vêm Triệt quay đầu lại lạnh lùng nhìn cô.
"Ha ha. . . . . . Anh đang đánh răng không tiện a.... . . . . . Cũng đúng, anh đánh răng của anh, không nên phun kem đánh răng ra ngoài a...." Viên Cổn Cổn cười cười lấy lòng, xoay người đi ra ngoài thu dọn giường lớn của anh.
Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đánh răng.
Một lúc sau, Hắc Viêm Triệt đi ra, cô đã ở cửa chờ anh, thấy anh lại bắt đầu hỏi "Trà sữa sôcôla có được hay không?"
"Nước" Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, đi thẳng ra ngoài.
"A..." Viên Cổn Cổn gật gật đầu, đi theo phía sau của anh.
Sau khi ăn bữa sáng xong, Viên Cổn Cổn lại đi vào phòng sách cùng với anh. Đứng cách anh không xa giống như bình thường.
Hắc Viêm Triệt nhìn tài liệu trong tay, đột nhiên cảm thấy đau đầu, nhíu mày. . . . . .
Nhã Tư lập tức lấy một bình thuốc nhỏ từ trong tủ ra đặt lên trên bàn, thuận tiện rót một ly nước "Chủ nhân."
Hắc Viêm Triệt cầm lấy bình thuốc, đổ ra trên tay 2 viên thuốc, chuẩn bị uống lại bị người khác giật lấy 2 viên thuốc trên tay, không cần nghĩ cũng biết là ai, có thể chạm vào anh mà không bị đánh bay cũng chỉ có cô. . . . . .
Viên Cổn Cổn giật lấy thuốc của anh, nhìn nhìn đôi mắt tím lạnh lẽo của anh, ngập ngừng nói"Thiếu gia, anh đau đầu sao?"
Hắc Viêm Triệt không để ý cô, lại cầm lấy bình thuốc trên bàn đổ ra hai viên thuốc. . . . . . Một đôi móng vuốt trắng noản lại giật lấy thuốc của anh, thuận tiện ‘cuốn’ luôn bình thuốc nhỏ.
"Viên Cổn Cổn, em muốn chết sao?" Hắc Viêm Triệt lạnh giọng nói.
Viên Cổn Cổn dùng sức lắc đầu, bày tỏ cô không muốn.
"Lấy ra."
"Thiếu gia, đau đầu không thể luôn uống thuốc, sẽ không tốt đối với thân thể, tôi giúp anh có được hay không?" Viên Cổn Cổn lui về phía sau một bước, nhỏ giọng nói.
"Tôi nói, lấy ra." Đôi mắt Hắc Viêm Triệt bắt đầu đổi màu. . . . . . Đôi mắt tím nhạt biến thành tím đậm.
Viên Cổn Cổn ngơ ngác nhìn cảnh tượng quái lạ trước mắt, có chút sợ hãi. . . . . . Nhưng vẫn nắm chặt bình thuốc trong tay, kiên trì không cho anh.
Hắc Viêm Triệt đứng dậy, bóp chặt cổ của cô, nhìn cô vùng vẫy trên tay anh. . . . . .
"Ân. . . . . ." Hốc mắt Viên Cổn Cổn đỏ lên, nước mắt bắt đầu rơi xuống, nhưng vẫn quật cường không cho anh.
"Chủ nhân. . . . . ." Á Tư và Nhã Tư gọi nhỏ, nhưng lại không dám chạm vào anh.
Hắc Viêm Triệt buông Viên Cổn Cổn ra, không nói gì.
Viên Cổn Cổn mềm nhũng ngồi dưới đất, ho khan , cố gắng hít thở, một lúc sau ngửa mặt lên lau nước mắt của mình, nhỏ giọng nói "Thuốc đau đầu có tác dụng phụ, để cho tôi giúp anh, tôi bảo đảm nhất định có hiệu quả."
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, lạnh giọng nói với hai thuộc hạ trung thành "Các người ra ngoài."
Nhã Tư cùng Á Tư liếc nhau, đi ra ngoài.
Viên Cổn Cổn hít hít cái mũi đứng lên từ trên mặt đất, thử chạm tay vào tay anh, thấy anh không có từ chối, nắm tay anh đi tới phòng spa trong nhà họ Hắc.
Hắc Viêm Triệt nằm ở trên giường gội đầu, Viên Cổn Cổn hòa nhũ dịch chữa bệnh vào nước ấm, lại nhỏ vài giọt tinh dầu cô mang theo bên mình, lấy tay làm ướt tóc của anh, sau đó bắt đầu từ từ mát xa, vừa mát xa vừa nói chuyện với anh "Thiếu gia, tuy tôi không biết nguyên nhân anh đau đầu là gì, nhưng nếu đau đầu, anh cố gắng đừng suy nghĩ đến nó, nghĩ đến chuyện khác sẽ tốt hơn."
Hắc Viêm Triệt cảm giác được tay của cô đang xuyên qua trên đỉnh đầu anh, rất thoải mái, vô cùng thoải mái. . . . . . Bởi vì không ai có thể chạm vào anh nên từ nhỏ đến lớn cũng không có ai mát xa cho anh. . . . . .
"Thiếu gia, tôi chơi đố chữ với anh được không?" Viên Cổn Cổn cười nói, bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn không ngừng mát xa đỉnh đầu của anh.
Hắc Viêm Triệt không để ý cô.
"‘Người Nhật Bản là người ’, những câu này áp dụng biện pháp tu từ gì?" Viên Cổn Cổn tự mình nói.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, khinh thường phun ra hai chữ "Nhân hoá."
"Thiếu gia, anh thật thông minh." Viên Cổn Cổn nhìn anh bằng vẻ mặt sùng bái.
"Là em ngu ngốc." Hắc Viêm Triệt nhắm mắt lại, phun ra ba chữ.
Viên Cổn Cổn chép miệng, không nói gì.
Một lúc sau, người nào đó thiếu kiên nhẫn lại nói tiếp "Thiếu gia, tôi kể chuyện xưa cho anh nghe."
Hắc Viêm Triệt không trả lời.
"Chuyện xưa này, mở đầu có chút khủng bố, phần giữa có chút hài hước, kết thúc có chút bi thương, anh muốn nghe không?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng hỏi.
Hắc Viêm Triệt mở mắt nhìn cô, vẫn không nói gì.
"Anh hãy nghe cho kỹ a..., thật lâu thật lâu trước kia có một con ma quỷ, nó thả một cái rắm, chết mất rồi." Viên Cổn Cổn tự nói xong liền bật cười.
Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhìn cô khinh thường.
"Thiếu gia, không buồn cười sao?"
"Kém thông minh!" Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt lại.
Viên Cổn Cổn tự mất mặt mà cúi đầu, không hiểu vì sao muốn chọc cho anh cười lại khó như vậy. . . . . . Trước kia lúc ở nhà, cho dù là anh Duệ, cha mẹ, hay các chị người hầu đều thích nghe cô nói chuyện, nhưng mà vì sao anh lại không thích. . . . . . Vì sao?
|
Chương Q.2 - 17: Nữ Giúp Việc Nhà Họ Hắc Không Gặp Khách! Không biết qua bao lâu, Viên Cổn Cổn nhìn nhìn Hắc Viêm Triệt dường như đã ngủ thiếp đi, cười cười, dùng nước trong veo rửa sạch mái tóc trắng của anh, vốn cho rằng tóc của anh là nhuộm nhưng mà bây giờ dường như là không giống, loại màu này hẳn là không thể nhuộm ra được, hơn nửa chất tóc tốt như vậy, trơn bóng mềm mượt, căn bản là không có dấu vết của sấy nhuộm, nói như vậy, đó chính là trời sinh rồi hả ? Viên Cổn Cổn tắt vòi nước, dùng khăn mặt nhẹ nhàng xoa tóc của anh, anh thật là kỳ quái, không chỉ là màu tóc và màu mắt, liền ngay cả tính tình cũng rất cổ quái, hơn nửa hình ảnh vừa rồi, nếu không phải là cô hoa mắt, như thế. . . . . . Đôi mắt của anh sẽ đổi màu? Sờ sờ mái tóc trắng hơi khô của anh, cầm máy sấy tóc, giúp anh sấy tóc. Sau khi làm xong tất cả, nhẹ nhàng đẩy đẩy bờ vai của anh "Thiếu gia. . . . . ."
Hắc Viêm Triệt không hề để ý cô.
Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, xoay người ra ngoài, sau đó không lâu sau lại ôm tấm chăn mỏng trở về, nhẹ nhàng phủ lên trên người anh, sau đó cầm cái ghế, lẳng lặng ghé vào bên cạnh tay anh, từ từ, cô cũng ngủ thiếp đi. . . . . .
Từ ngày đó, Hắc Viêm Triệt liềm không gây phiền phức cho cô nửa, tuy nói tính tình vẫn thối tha như vậy, nhưng không có phạt cô cái gì, mà cô lại xuất hiện thêm tác dụng số một, ‘Máy mát xa chuyên dụng của Hắc Viêm Triệt’. . . . . . Còn có thêm một cái tên ‘ Tiểu Bàn’*. . . . . .
*Tiểu Bàn : bé mập.
"Tiểu Bàn." Hắc Viêm Triệt cũng không ngẩng đầu lên thấp giọng gọi.
Viên Cổn Cổn chép miệng, đi đến trước mặt anh "Thiếu gia, anh đừng gọi tôi là Tiểu Bàn, tên ở nhà của tôi là con thỏ nhỏ."
"Đấm lưng." Hắc Viêm Triệt không hề để ý cô, tiếp tục nhìn tài liệu trên tay.
Viên Cổn Cổn bất đắc dĩ giậm giậm chân, không có cốt khí đứng ở phía sau của anh, bắt đầu mát xa giúp anh. . . . . .
Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ai oán của cô từ trong gương, tâm trang bỗng trở nên vô cùng tốt.
Lúc này, một loạt tiếng đập cửa vang lên. . . . . ."Thiếu gia, tôi là Bạch quản gia."
"Vào đi."
Cửa mở ra , Bạch quản gia đi đến trước mặt Hắc Viêm Triệt hành lễ, nhỏ giọng nó i"Bên ngoài có một vị tự xưng là Na Tịch Thịnh Duệ tiên sinh muốn tìm Cổn Cổn."
Viên Cổn Cổn vừa nghe, dừng lại động tác trong tay, "Anh Duệ? !"
Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn của cơ, không nói gì.
Viên Cổn Cổn ôm Bạch quản gia, hôn một cái lên mặt bà một tiếng 'ba' lớn, "Cám ơn vú Bạch." Nói xong vui vẻ nhắm về phía cửa. . . . .
"Đứng lại." Hắc Viêm Triệt quát lạnh.
Viên Cổn Cổn quay người lại nhìn anh khó hiểu.
"Tôi cho phép em đi sao?" Hắc Viêm Triệt dùng sức khép tài liệu lại, đôi mắt tím lạnh lùng nhìn cô.
"Thiếu gia. . . . . ." Viên Cổn Cổn ngẩn người, nhỏ giọng gọi ra tiếng.
"Tới đây." Hắc Viêm Triệt nhìn thấy quật cường trong mắt cô, không hiểu sao có một ngọn lửa bốc lên tới đầu.
Viên Cổn Cổn đứng ở tại chỗ, hốc mắt ửng đỏ. . . . . .
"Tới đây!" Hắc Viêm Triệt cầm tài liệu trên tay hung hăng ném trên bàn, phát ra một tiếng ‘bốp' dữ dội.
Viên Cổn Cổn từ từ đi đến trước mặt anh, có chút run rẩy.
"Mời anh ta đi, nữ giúp việc nhà họ Hắc không gặp khách." Hắc Viêm Triệt nhìn về phía Bạch quản gia chờ lệnh, lạnh giọng nói.
"Vâng" Bạch quản gia hành lễ, đi ra cửa.
"Đừng, thiếu gia, tôi rất nhớ anh Duệ, anh cho tôi ra ngoài một chút thôi, chỉ một chút thôi có được hay không?" Viên Cổn Cổn đáng thương tội nghiệp bắt lấy ống tay áo cầu xin, mở to mắt nhìn anh cầu xin.
"Không được." Hắc Viêm Triệt không hề nghĩ ngợi liền từ chối, đôi mắt tím nhìn về phía Bạch quản gia dừng bước, "Còn không mau đi?"
Bạch quản gia nhìn nhìn Viên Cổn Cổn sắp khóc, đi ra cửa.
"Vú Bạch. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn bóng dáng của bà, ngồi chồm hỗm ở trên mặt đất, nước mắt tích lũy ở trong hốc mắt. . . . . . Thật quá đáng, vì sao không cho cô gặp anh Duệ. . . . . . Cô rất nhớ nhà, rất nhớ mọi người, vì sao ngay cả gặp mặt cũng không thể. . . . . .
Hắc Viêm Triệt kéo Viên Cổn Cổn lên khỏi mặt đất, lạnh giọng nói "Tốt nhất là em nên hiểu rõ thân phận của mình, em là nữ giúp việc ở đây, chỉ cần tôi không đồng ý, em liền không thể rời khỏi tôi một bước."
Viên Cổn Cổn nước mắt lưng tròng nhìn anh, cắn môi dưới, không nói gì.
"Nghe hiểu chưa?" Hắc Viêm Triệt nhìn ánh mắt quật cường của cô, không khỏi nhếch mày kiếm.
"Tôi chán ghét anh. . . . . ." Viên Cổn Cổn phun ra bốn chữ, nước mắt chảy xuống dưới khuôn mặt, nhỏ lên trên tay anh.
Hắc Viêm Triệt sửng sốt, kéo ra tươi cười châm chọc "Tôi cũng không thích em." Sau đó buông tay ra, cầm lấy tài liệu trên bàn, không nhìn cô nửa.
Viên Cổn Cổn đau lòng muốn trở về phòng, mới vừa bước ra, liền nghe thấy giọng nói lạnh như băng của hắn vang lên từ phía sau "Em còn dám đi một bước nửa thử xem."
Viên Cổn Cổn đứng ở tại chỗ, cô . . . . . Không dám.
"Tới đây đấm lưng." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.
Viên Cổn Cổn rủ bả vai xuống, đi tới sau lưng anh, tiếp tục động tác vừa rồi, chỉ là nước mắt vẫn chảy, tiếng khóc yếu ớt làm cho Á Tư và Nhã Tư rất không đành lòng, thiếu gia cũng quá hà khắc rồi, dù sao cô cũng là một đứa nhỏ 18 tuổi , muốn gặp người nhà cũng là chuyện thường tình, cần gì phải như vậy chứ.
Hắc Viêm Triệt bỏ tài liệu trong tay xuống, đứng lên đối mặt với cô gái vẫn luôn nức nở sau lưng anh "Có phải là em ngứa da muốn tìm người đánh không."
Viên Cổn Cổn nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, gắt gỏng đẩy cô ra khỏi phòng sách.
Á Tư đi qua sờ sờ đầu ‘mít ướt', dịu dàng nói "Cổn Cổn nghe lời, đừng trêu chọc thiếu gia tức giận nửa."
Viên Cổn Cổn ủy khuất nhìn anh ta, thì thào nói "Em muốn gặp anh Duệ."
"Hư, ngàn vạn lần đừng nhắc tới chuyện này nửa." Á Tư nhẹ giọng nói.
Viên Cổn Cổn cúi đầu, không nói nữa. . . . . . Không phải là mấy ngày hôm trước rất tốt sao? Vì sao hôm nay liền nổi giận rồi. . . . . . Anh, quả nhiên là một người vui buồn thất thường. . . . . .
|
Chương Q.2 - 18: Không Thể Gặp Mặt? Bên ngoài nhà lớn họ Hắc.
"Thật ngại quá, thiếu gia chúng tôi nói giúp việc nhà họ Hắc không gặp khách, mời ngài trở về." Bạch quản gia không thay đổi nét mặt nói.
Na Tịch Thịnh Duệ nhướng mày, trong lòng rất không vui, "Nữ giúp việc cũng là người, dù sao cũng có thời gian nghĩ ngơi chứ? Lúc nào thì Cổn Cổn nghỉ ngơi?"
"Cổn Cổn là nữ giúp việc bên cạnh thiếu gia, không có sự cho phép của thiếu gia thì cô ấy không có thời gian riêng." Bạch quản gia vẫn là nét mặt không đổi.
Na Tịch Thịnh Duệ sửng sốt, còn muốn nói thêm cái gì đó thì tiếng điện thoại vang lên, nhìn nhìn dãy số, là Cổn Cổn. . . . . . Nhìn quản gia không chút cảm xúc trước mặt, xoay người đi trở về bên xe, ngồi xuống.
"Alo, Cổn Cổn."
"Anh Duệ. . . . . . Hu hu."
"Sao vậy? Sao lại khóc?" Na Tịch Thịnh Duệ sốt ruột hỏi.
"Hu hu. . . . . . Em nhớ anh, nhớ cha mẹ, nhớ Tiểu B, Tiểu Bàn, Tiểu Viên, Tiểu Cổn, nhớ nhà tất cả mọi người trong nhà." Viên Cổn Cổn nức nở rầu rĩ nói, tiếng khóc mềm yếu làm cho trái tim của người nào đó bắt đầu xoắn lại.
"Đừng khóc, em ra đây, anh đưa em về nhà." Na Tịch Thịnh Duệ trầm giọng nói.
Viên Cổn Cổn ngẩn người"Không được, thiếu gia sẽ đánh em ."
"Anh ta đánh em hả ?" Na Tịch Thịnh Duệ lạnh giọng hỏi.
"Không có, nhưng anh ấy không cho em gặp anh." Viên Cổn Cổn bắt đầu khóc oa lên một tiếng.
"Hư, Cổn Cổn ngoan, đừng khóc." Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ giọng dụ dỗ, tay trái lại gắt gao nắm chặt tay lái.
"Anh Duệ. . . . . ." Viên Cổn Cổn làm nhỏ giọng làm nũng.
"Ừ, ngoan, đừng khóc, không gặp liền không gặp, nếu anh ta đánh em, em liền nói cho anh biết, biết không?" Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn cửa sổ trên tòa nhà khổng lồ này.
"Anh sẽ đến cứu em sao?" Viên Cổn Cổn hít hít cái mũi, nhỏ giọng nói.
"Đương nhiên rồi, em là tiểu Cổn Cổn của anh, đương nhiên anh sẽ đến cứu em." Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ nói, chỉ là ý cười không có truyền tới đáy mắt.
"Anh Duệ, em rất nhớ anh a..., Cha và mẹ có khỏe hay không? Anh có giúp em cho đám bảo bối ăn không? Chúng nó có tốt không?"
"Đương nhiên là có, tất cả mọi người đều rất tốt, yên tâm đi, mọi người đều chờ em trở về." Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng nói.
"Anh Duệ, em mới biết được, thì ra mọi người đều tốt với em như vậy." Viên Cổn Cổn rầu rĩ nói.
"Đứa nhỏ ngốc, em sắp nhập học rồi, đến lúc đó mỗi ngày anh sẽ đến đón em đi học, sau đó lại đón em tan học, được không?"
"Được! Nhưng mà thiếu gia có cho em đến trường hay không." Viên Cổn Cổn lo lắng hỏi.
"Anh sẽ nói với cha nôi, em không cần lo lắng." Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng trấn an cô.
"Anh Duệ, mẹ còn có đau đầu không? Hạt thông của Tiểu B nhất định phải là nhãn hiệu quy định, còn có Tiểu Viên nó bị táo bón, anh phải. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhanh chóng ngừng khóc, bắt đầu nói chuyện chít chít.
Na Tịch Thịnh Duệ lẳng lặng nghe, hai người ngăn cách bởi một tòa nhà, liên tục trò chuyện thân thiết. . . . . . Thời gian nhanh chóng trôi qua.
"Anh Duệ, vú Bạch gọi em, em cúp máy a...." Viên Cổn Cổn nói ngọt ngào.
"Đi đi, ngoan một chút biết không.
"Dạ, ngày mai gọi điện thoại cho anh a....ưm ma." Viên Cổn Cổn cười nói, lại còn phát ra một tiếng ba trong điện thoại.
Na Tịch Thịnh Duệ gần như có thể tưởng tượng ra bộ dáng đáng yêu của cô, không khỏi khẽ cười ra tiếng"Được, đi đi."
"Bái bai a...." Viên Cổn Cổn nói xong, cúp điện thoại.
Na Tịch Thịnh Duệ nhìn điện thoại, đôi con ngươi sắc bén che kính dưới mắt kính lóe lên tia sáng không rõ, kéo mắt kính xuống, vốn là người đàn ông nho nhã liền biến thành người đàn ông tà mi, Hắc Viêm Triệt. . . . . . Tốt nhất là anh không nên tổn thương cô ấy. . . . . . Một giây sau, xe thể thao màu đỏ ‘ vù' một cái chạy ra xa nhà họ Hắc, nhanh đến bóng dáng cũng không thấy rõ. . . . . .
Mà ở cửa sổ lầu ba, một người đàn ông tóc trắng mắt tím lười biếng dựa vào cạnh cửa sổ, bàn tay to hơi hơi dùng sức liền bóp nát ly thủy tinh trong tay , máu nhanh chóng chảy ra, người đàn ông liếm liếm vết máu của mình, màu máu đỏ tươi càng làm nổi bật khuôn mặt hoàn mỹ mê người của anh, làm cho anh càng xinh đẹp quỷ dị hơn nửa, thoáng lộ ra cười lạnh, xoay người rời khỏi cửa sổ. . . . . . Chỉ còn lại có vài miểng thủy tinh, trộn lẫn với chất lỏng màu đỏ, lẳng lặng nằm ở trên thảm. . . . . .
|