Tân Lang Thượng Sai Giường
|
|
Tác giả: Đào Đào Thể loại: hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, mỹ công bình phàm thụ, công sủng thụ, HE Người dịch: QT thúc thúc Biên tập: Katherine Kim Tình trạng bản gốc: Hòan (1 tiết tử + 8 chương + 1 phiên ngoại) »-(¯`v´¯)-» Tiết tử
“Anh ở tầng mấy?”
Trần Ngữ Xuyên cả người toàn mùi rượu, lảo đảo ngã vào trong thang máy khách sạn, bị rượu làm tê dại đến mức không thể tập trung mà mở mắt nhìn cậu em họ Quý Duy: “Mười lăm. . .”
“Anh làm gì mà uống nhiều như vậy?” Bị dì bắt tới làm phù rể, Quý Duy vẻ mặt bực bội oán trách, ấn nút số mười lăm.
“Anh đây là. . . Bị ép cưới. . . Cậu. . . Cậu có biết không. . .” Thật không hề đơn giản, Trần Ngữ Xuyên đã muốn say đến mất đi ý thức, còn có thể phản bác em họ rằng mình không vui.
Quý Duy theo anh họ Trần Ngữ Xuyên này cả ngày sắc mặt u ám, còn với bất luận kẻ nào cũng trợn mắt, chỉ biết với hôn lễ ngày hôm nay anh vô cùng bất mãn. Mà thái độ của anh với cô dâu Ngô Tú Hàm căn bản là lạnh như băng mà chống đỡ, càng làm cho người ta cảm thấy được anh căm thù cô dâu đến tận xương tuỷ. Cho nên Quý Duy vốn cho rằng anh họ không có ý định lập gia đình mà phải kết hôn nên cảm thấy phẫn nộ, không nghĩ tới chuyện kia bản thân không miễn cưỡng, cũng không ngờ là anh họ Ngữ Xuyên trước giờ không nghe theo ai bị bắt cưới vợ.
“Em đây cũng không biết. Anh căn bản cho tới bây giờ cũng chỉ làm theo ý mình đi? Anh lúc nào thì bắt đầu nghe lời vậy?”
Thang máy đi lên đinh một tiếng đứng ở tầng mười lăm.
“Ngữ Xuyên, tới rồi! Em đỡ anh trở về phòng.”
Trần Ngữ Xuyên cả người vô lực dựa vào Quý Duy cao lớn cũng tầm vóc. Ừ một tiếng, liền kéo lê chân đi theo Quý Duy.
“Phòng nào?” Bọn họ kết hôn đặt tiệc ở khách sạn, khách sạn còn tặng kèm phòng cho tuần trăng mật.
“Một. . . Một năm. . . Một. . . Hai. . . Một. . .” Trần Ngữ Xuyên muốn nói 1512, nhưng có cảm giác những điều mình vừa nói đều không rõ ràng, ngay cả bản thân còn không nghe thấy, cho nên lúc sau lại lớn tiếng thêm từ “một”.
Quý Duy đem Trần Ngữ Xuyên để bên ngoài phòng 1521.
“Giữ đây? Giữ cái chìa khóa lại cho em! Ngữ Xuyên! Đừng ngủ! Muốn ngủ thì vào trong mà ngủ!”
Trông thấy Trần Ngữ Xuyên đã muốn say chết, Quý Duy không kiên nhẫn sờ soạng túi tiền bộ âu phục của anh, rốt cục cũng lấy được một tấm thẻ từ.
Quẹt vào khóa cửa, Quý Duy kéo Trần Ngữ Xuyên đi vào phòng. Trong phòng đèn đang sáng, cửa phòng tắm thì đóng, bên trong vọng ra tiếng nước. Quý Duy thiên tài ngẫm nghĩ một lúc, nghĩ rằng chị dâu của hắn chắc là đang tắm.
Quý Duy để Trần Ngữ Xuyên nằm trên chiếc giường đôi cỡ lớn, nhìn ông anh say như chết kia, thở dài, xoay chân rời đi, bước tới cạnh cửa, nhìn thấy cửa phòng tắm đóng chặt như vậy, lại thở dài, đóng cửa phòng, rời đi.
Thở dài, là bởi vì, anh họ cùng chị dâu thành hôn là do bị cưỡng ép, khẳng định sau này không có tương lai cùng hạnh phúc.
Hà Lê vừa lau khô người, vừa ra khỏi phòng tắm. Mới chịu đi về phía giường rồi ngồi xuống, liền kinh ngạc mà toàn bộ động tác ngừng lại, hai mắt mở to quan sát.
Một người đang nằm trên giường của cậu, người nọ còn toàn thân phát ra mùi rượu làm người ta không thể chịu nổi.
Người này vào bằng cách nào? Chìa khóa bây giờ không phải thẻ từ hết sao? Nếu không phải đúng số thẻ từ thì không thể quét để vào phòng được!
Hà Lê chậm rãi đi qua ngồi ở trên giường bên cạnh người kia, cẩn thận xem xét gương mặt người này.
Con ma men này bộ dạng thật đúng là tốt không như người thường. A? Bên trái vạt áo bộ lễ phục kiểu tây của ma men còn có hoa cài ngực, trên tờ giấy hồng đẹp đẽ dưới hoa có viết thật to hai chữ “Chú rể”.
Khóe miệng Hà Lê vểnh lên, cười cười.
Chú rể chạy nhầm phòng. . .
|
Đem khăn tắm quấn quanh hông, cậu không đụng tới con ma men chú rể kia, lại đi dựa vào thành giường, cầm lấy điều khiển TV, bật TV, chỉnh âm lượng lớn, thảnh thơi chuyển kênh, chuyển đến khi có hứng thú thì xem một chút, tới quảng cáo lại chuyển tiếp.
Hơn một giờ sau.
Chú rể bất an giật giật, miệng rên rỉ buồn bực.
Hà Lê liếc mắt nhìn anh một cái, tiếp tục xem TV.
Có điều sự khó chịu của chú rể có phần tăng, không ngừng kéo giãn cổ áo, tiếng rên rỉ càng ngày càng lớn.
Sự chú ý Hà Lê bị hấp dẫn, để ý đến con ma men.
Chiếc nơ áo không rớt hẳn ra trên người tên chú rể đang phí sức lại còn cố gắng không có kết quả, Hà Lê duỗi thẳng tay phải, đưa xuống ba lần liền thuần thục giúp con ma men cởi bỏ nơ, tiện thể cởi bỏ mấy cúc áo dễ dàng.
Con ma men bắt lấy bàn tay Hà Lê đang rời đi, miễn cưỡng mở đôi mắt trông Hà Lê.
“Uh?” Hà Lê hỏi một tiếng.
“Nóng. . .”
Trong phòng là có hệ thống sưởi ấm, nhưng Hà Lê không muốn tắt đi thiết bị sợ bản thân bị lạnh, phòng này là của cậu nhỉ.
“Cởi quần áo được không?” Hà Lê nhẹ nhàng hỏi.
“Uh. . .” Ma men mê man đáp lại.
Vì thế Hà Lê nhanh nhẹn lột toàn bộ quần áo trên người ma men, kể cả cái đống đồ lót xinh đẹp khoa trương ở trong. Trong lúc vừa cởi quần áo anh, cậu vừa giúp anh đổi vị trí để có chỗ nằm tốt hơn.
“Còn nóng sao?”
“Uh. . .” Con ma men ngay cả ánh mắt cũng động khẽ rên.
Hà Lê cũng hừ một chút, nhìn chằm chằm con ma men hồi lâu, thở dài, liền đứng dậy đi vào phòng tắm kéo lấy khăn nóng, giúp con ma men sát bên người tốt đến quá phận kia. Vừa lau, vừa tự trợn mắt nghĩ về bản thân.
Cậu còn chưa từng hầu hạ qua người khác như vậy đâu!
Đại khái con ma men sau khi lau sáng bóng thì thực thoải mái, chú rể tuy say ngất nhưng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ hưởng thụ.
Hà Lê nhíu mày. Không tin bản thân rất nhiều kinh nghiệm lại bị con ma men này châm ngòi dục hỏa. . .
“Thoải mái sao?” Khôi hài, Hà Lê nhẹ hỏi bên tai ma men.
“Uh. . .”
“Anh không cùng cô dâu của anh trải qua đêm tân hôn, lại chạy đến gặp một gã trai trẻ như tôi không chịu đi. . . Vậy anh chú rể này, tôi cần tiếp nhận.”
“Uhm. . .” Con ma men mơ màng lặng lẽ liếc đôi mắt từ âm thanh bên tai, theo bản năng đáp lại.
“Vậy tôi đây sẽ hoạt động không khách khí đâu.”
Trần Ngữ Xuyên cảm thấy bản thân như còn chìm trong giấc mộng, cơ thể được hầu hạ thật sự thoải mái, cảm giác thoải mái kia rất thực khiến anh căn bản không muốn mở mắt tỉnh khỏi giấc mộng xuân này.
Khi nửa phân thân dưới đang được dịu dàng xoa nắn, Trần Ngữ Xuyên lại càng không muốn tỉnh.
Phân thân đột nhiên rơi vào một nơi ấm áp ẩm ướt, khiến anh không nhịn được mà thở dài khoan khoái. Anh vặn vẹo thắt lưng, muốn giải phóng, nhưng nơi ấm áp kia, đang bao bọc chặt chẽ phân thân của anh đột nhiên rời đi.
“Đừng đi. . .”
Mộng xuân biến mất. Anh muốn bùng nổ nha! Sao có thể để lại nó cứng như vậy tại nơi này?
Vừa mới thở dài, người trong mộng lại đã trở lại, bảo bối nơi đó cứng đến trướng đau được khóac lên. . . Bao cao su? Tiếp đó cảm thấy có người ngồi trên thân dưới, sau đó phân thân của anh được giúp đỡ từ từ tiến vào một nơi vừa chật vừa nóng, phát điên trong huyệt động người ta.
Người nọ hai tay đè nặng hai chân anh, vẫn là chậm rãi ngồi xuống, siết chặt lấy phân thân của anh, bản thân anh như ngừng thở, người kia còn thở dốc nặng nề một chút. Tiếp theo, người đấy bắt đầu chuyển động từ trên xuống dưới, càng chuyển động càng kích động. Trần Ngữ Xuyên cũng nghe thấy tiếng người đó thở gấp kêu: “Uhm. . . Ông trời của tôi ơi. . . Thật lớn. . .”
Tất cả cảm giác này đã vượt quá mức chân thật đến dị thường!
Trần Ngữ Xuyên đấu tranh cố mở hai mắt, thì thấy. . .
|
Người đó ngồi trên người anh mang bộ dáng dễ chịu khêu gợi, người này, tóc ngắn ngực phẳng, từ hậu môn phun ra nuốt vào *** rất lớn đang luật động, người nọ còn một tay xoa xoa bảo bối của chính mình.
Là nam. Trần Ngữ Xuyên lúc này đã ý thức được, thế nhưng chính anh lại một tay đỡ lấy cái eo mềm mại của cậu ta, một tay vuốt ve núm nhỏ trước ngực cậu ta, cả cơ ngực, thân dưới lại càng kịch liệt hướng lỗ nhỏ phía sau của người kia va chạm.
“A. . . A. . . Sắp ra rồi. . . A. . .”
Trần Ngữ Xuyên cũng vậy, huyệt nhỏ đằng sau cậu trai xiết chặt còn có tiếng rên rỉ phát ra, eo thon căng thẳng, anh dốc toàn lực đẩy lên trên, sau đó sung sướng xuất tinh.
*** nóng rực của người kia văng lên toàn thân Trần Ngữ Xuyên, đã kiệt sức nên không chút nghĩ ngợi gục lên người Trần Ngữ Xuyên.
Tiếp đó anh chợt nghe người đó ở bên tai mình nhẹ giọng cười: “Anh thật là lợi hại, say rượu mà vẫn mạnh mẽ như vậy.”
“Cậu là ai?” Trần Ngữ Xuyên hỏi.
“A? Anh tỉnh rồi hả.” Cậu trai ngồi dậy.
Trần Ngữ Xuyên cảm giác phần thân dưới theo tư thế ngồi dậy của cậu mà xao động. Người này chưa tách rời khỏi bên dưới anh đâu!
Nhãn thần cậu trai kia trong nháy mắt tối lại vẻ quyến rũ.
Đã tỉnh sao? Trần Ngữ Xuyên vẫn cảm giác bản thân choáng váng. Nhưng cái động nhỏ kia còn đang siết chặt lấy thân dưới của anh, vậy mà thậm chí lúc này lại bắt đầu co rút, lại bắt đầu nhúc nhích.
Cậu trai này vừa mới khen anh rất lợi hại, đúng không? Hừ! Vừa nãy đều là cậu ta chủ động, cậu ta còn chưa chính thức biết được sự lợi hại của anh! Trần Ngữ Xuyên dùng sức mạnh một phen, đem cậu trai đè dưới thân, xoay lưng một cái, người kia hô nhẹ một tiếng. Trần Ngữ Xuyên mặc dù say, nhưng khí lực của anh không hề trôi mất.
Chỉ là nghe cậu trai này rên rỉ phóng đãng, anh liền không thể kìm nén bản thân, chỉ muốn va chạm trong cơ thể người này, chỉ muốn khiến người này van xin!
Nhưng người này thể lực gần như tương đương anh, say đến chóang váng đầu óc tính không ra rốt cuộc cả hai đã làm bao lượt, nhưng mà đến cuối cùng, hai người cảm thấy làm cũng đủ rồi, rốt cục mệt mỏi, mới chịu tựa lên đối phương ngủ thật say.
Khi Trần Ngữ Xuyên từ từ tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trong phòng khách sạn rộng lớn sáng sủa, trong phòng chỉ có một mình anh.
Trần Ngữ Xuyên vùng ngồi dậy. Anh không phải ở trong phòng trăng mật!
Đột nhiên nhớ tới cậu trai tối hôm qua.
Anh từ trước tới nay chưa từng làm tình cùng nam giới, nhưung cậu trai tối hôm qua. . . Lại khiến anh nếm được mùi vị tình ái vui sướng chưa từng có.
Phải tìm cậu ấy! Trần Ngữ Xuyên nhanh chóng xuống giường, xông vào phòng tắm, bên trong cũng không có người.
Xem xét xung quanh, chỉ có để lại một cái khăn tắm hai người lau khô tình dịch ở chân giường, còn có mấy chiếc bao cao su đã dung qua trong thùng rác, trong phòng này trừ quần áo anh ra, không có những thứ khác ── không phải là mơ, có thể người kia đã đi rồi.
Mặc xong quần áo, nhìn ngắm hoa cài ngực trên lễ phục của chính mình. . . Anh cảm thấy được trong lòng hoảng sợ, buồn bực nhíu mày, rốt cuộc vì nguyên do gì đã tạo ra loại cảm giác này. . .
★★★
Năm năm sau, Trần Ngữ Xuyên cùng Ngô Tú Hàm ly hôn.
Nguyên nhân ly hôn là Ngô Tú Hàm gả cho Trần Ngữ Xuyên đã năm năm, Trần Ngữ Xuyên ngay cả một đầu ngón tay cũng chưa chạm đến cô, lại ở bên ngoài có cậu con trai đã sáu tuổi. Mẹ của con trai Trần Ngữ Xuyên vì u não ác tính mà qua đời, con trai không tìm được người chăm sóc, mới nhờ người đem con về giao lại cho người cha chưa từng biết đến. Đến lúc này, Ngô Tú Hàm rốt cục chịu không nổi, đưa đơn ly hôn, Trần Ngữ Xuyên mừng rỡ lập tức kí tên, chấm dứt cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này.
Ngô Tú Hàm cho rằng chỉ cần cô yêu Trần Ngữ Xuyên, Trần Ngữ Xuyên một ngày nào đó sẽ cảm động, nhưng Trần Ngữ Xuyên năm năm chẳng quan tâm, thậm chí thường xuyên về nhà lúc rạng sáng, thậm chí những năm sau còn ở luôn bên ngoài, Ngô Tú Hàm đã từ từ tuyệt vọng. Hối hận lúc trước cần gì phải ép cha mẹ mua lại công ty nhỏ của Trần Ngữ Xuyên, đến uy hiếp người nhà anh, để người nhà anh bắt anh đến cửa nhà xin cưới, tự dưng chậm trễ năm năm tuổi thanh xuân.
Sau khi ly hôn, Trần Ngữ Xuyên liền cùng con trai Trần Tư Tề về ở trong căn hộ nhỏ mà anh mua trước khi kết hôn, công ty nhỏ của anh trước kia không có danh tiếng hiện giờ tiếng tăm đã lừng lẫy, nhân viên công ty vẫn là mười người của năm năm trước, nhưng mà thanh danh vang vọng khắp ngành công nghiệp.
|
Chương thứ nhất
“Ngữ Xuyên, bốn giờ rồi!” trợ lý bảy năm của Trần Ngữ Xuyên, Trương Hân nhắc nhở ông chủ.
“Á, vậy tôi về trước nhé. Ngày mai Hoa Nghiên Quốc Tế sẽ tới đàm phán nên phiền cậu chuẩn bị tài liệu.”
“Không thành vấn đề. Anh nhanh đi đón Tiểu Tề đi!”
Trần Ngữ Xuyên chào mọi người, rồi rời khỏi văn phòng, đi đến trường tiểu học gần đó.
Chỉ có hai cha con trong một nhà, ban ngày Trần Ngữ Xuyên trước khi đi làm thì đưa con đi học, buổi chiều vì muốn phù hợp với lịch học và nghỉ ngơi của Tiểu Tề thì bắt đầu tan ca sớm đi đón con tan học, sau đó cùng đi siêu thị mua thức ăn, về nhà nấu cơm.
Máu mủ tình thâm, con trai lần đầu tiên nhìn thấy người cha này, từ đầu có chút thẹn đỏ mặt, nhưng sau Trần Ngữ Xuyên trêu chọc, cùng Trần Tư Tề chơi đùa, Trần Tư Tề ngại ngùng lao vào lòng Trần Ngữ Xuyên. Cũng là lần đầu tiên Trần Ngữ Xuyên gặp tận mắt con trai, chỉ biết đứa trẻ này nhất định là con anh, bởi vì Trần Tư Tề và Trần Ngữ Xuyên ngày trước có diện mạo giống hệt nhau. Chưa đầy hai ngày Trần Tư Tề đã thân quen với cha. Trước đây Trần Tư Tề không có người làm cha ở bên cạnh, cho nên khi Trần Ngữ Xuyên xuất hiện, kỳ thật là khiến Trần Tư Tề rất hưng phấn vui vẻ.
“Tiểu Tề!”
“Ba ba!” Tiểu Tề nhào vào lòng Trần Ngữ Xuyên vừa nhanh ngồi xổm xuống. “Ba, hôm nay con giúp bạn nhỏ, cô giáo thưởng quà cho con nha! Ba xem này!”
Tiểu Tề cởi ba lô, mang từ trong balô ra hai người máy nhỏ plastic cao tầm 5cm, vui mừng bảo.
“Tiểu Tề thật giỏi. Con giúp bạn nhỏ làm gì nào?”
“Có một bạn béo bắt nạt bạn nhỏ ngồi cạnh con, con bảo vệ bạn!”
“Tiểu Tề thật lợi hại.” Trần Ngữ Xuyên giúp Tiểu Tề đeo ba lô nhỏ, nắm bàn tay nhỏ bé của con trai hướng siêu thị đi.
Mua xong nguyên liệu nấu ăn chiều nay, phụ trách xe đẩy đi theo con trai ra phía bán đồ ăn vặt trong siêu thị, khóe mắt Trần Ngữ Xuyên trông thấy một bóng người, trong lòng không khỏi chấn động, đột nhiên quay lại hướng đó quan sát, nhưng chẳng thấy ai…
Bóng dáng kia tạo cảm giác quen thuộc, là cậu trai vẫn luôn xuất hiện trong mơ của anh, chẳng lẽ anh hoa mắt sao?
Muốn đuổi theo tìm, con trai lại gọi anh: “Ba ba! Mau lại đây! Con muốn cái kia, con không lấy được.”
“Cái nào? Cái này sao? Để ba lấy giúp con.” Anh vẫn bước theo đứa con, nhưng trong đầu tất cả đều hướng về cậu trai kia.
Năm năm này, số lần mơ thấy người con trai đó không thể đếm được, một hai năm trước cơ hồ đêm nào cũng mơ thấy cậu ấy, không thì lúc rảnh rỗi gương mặt xinh đẹp của cậu ta nhất định sẽ xông vào não.
Ngày tiếp theo sau hôm quan hệ phát sinh, anh đã xuống lễ tân khách sạn hỏi về vị khách phòng 1521 danh tính cũng như số điện thoại, do khách sạn không thể tiết lộ thông tin khách hàng, cái gì cũng không nói cho anh biết. Anh nghĩ cậu trai này làm việc kia thuần thục như vậy, hẳn là đồng tính, cho nên gần như mỗi ngày đều đi các gay bar khác nhau để tìm người. Cho đến bây giờ, anh dường như đã nghĩ rằng trên đời này không có người kia, mà chuyện phát sinh đêm đó căn bản là chỉ là cảnh trong mơ của anh mà thôi, nhưng anh đi ra từ phòng 1521 không phải là giấc mộng.
Năm năm, anh luôn luôn tìm kiếm, chỉ cần gặp được người có nét tương đồng với cậu trai kia, vả lại anh còn là số 1, sẽ trải qua tình một đêm cùng người ta. Tuy rằng cùng đàn ông quan hệ so với phụ nữ thỏai mái hơn, nhưng không có ai có thể so sánh được với cậu trai đã biến anh thành đồng tính kia, người đàn ông độc nhất vô nhị.
Tựa như di chứng sót lại, sau đêm hôm đó, đối với phụ nữ rốt cuộc anh không có nổi hứng thú. Anh thậm chí hoài nghi, là vì kinh nghiệm đêm đó rất độc đáo mới khiến anh nghĩ rằng cậu trai kia là tốt nhất mà nhớ đến nay? Hay đơn giản là đêm đó anh uống rượu nên khiến giác quan mơ hồ mà bản thân anh tự cố chấp quá đáng về người kia như vậy! Hoặc là một đêm anh đột nhiên rơi vào lưới tình nên không thể quên cậu ấy? Hay hoặc giả là cái gì khác nữa anh chưa rõ nguyên nhân?
Là lý do gì khiến anh đối với người kia nhớ mãi không quên, anh đã muốn lười truy xét, nhưng là diện mạo thông thường của cậu trai kia khắc trên võng mạc anh, nhắm mắt lại liền thấy ngay!
Một đêm trải qua cùng nhau rồi sau đó năm năm không thấy người kia, trí nhớ của anh tại sao có thể khắc sâu như vậy? Ngay cả năm đó hình dáng người mẹ của Tiểu Tề mà anh kết giao trong một năm như thế nào, ấn tượng đều rất mơ hồ!
★★★
“Ngữ Xuyên! Người của Hoa Nghiên Quốc Tế đã tới! Đến phòng họp thôi.” Trương Hân ở cửa phòng làm việc vừa thăm dò vừa tiến vào nhắc nhở.
“Được! Tôi lập tức qua.” Trần Ngữ Xuyên cầm lấy hồ sơ trên bàn, liền hướng phòng họp đi.
Một bước tiến phòng họp, ba vị đại biểu Hoa Nghiên Quốc Tế đã an tọa ở một bên bàn hội nghị, người thứ nhất gương mặt bình thường quen thuộc, khuôn mặt thứ hai chính trực tuấn nghị, gương mặt thứ ba xinh đẹp động lòng người.
|
Trần Ngữ Xuyên nhìn lướt qua một vòng, không dám tin mà đem tầm mắt quét quay về trên gương mặt thứ nhất, một luồng nhiệt rực lên trong lồng ngực.
“Vị này chính là giám đốc điều hành của công ty chúng tôi – Trần Ngữ Xuyên.” Bên tai truyền đến giọng nói Trương Hân giới thiệu.
“Giám đốc điều hành, vị ở giữa này chính là Hoa Nghiên Quốc Tế phó tổng giám đốc lý Lỗ Chính Cần tiên sinh, bên tay trái vị này là Hoa Nghiên Quốc Tế luật sư Hà Lê tiên sinh, bên tay phải vị này là trợ lý đặc biệt của Lỗ phó tổng – tiểu thư Tào Tĩnh Lâm.”
Hà Lê? Cậu ta tên Hà Lê!
Tiếp nhận ba tờ danh thiếp đưa tới, Trần Ngữ Xuyên chỉ đưa mắt nhìn danh thiếp của Hà Lê ──luật sư đối tác – công ty luật Tao Jin, Tao Jin ở Cao Hùng tương đối nổi danh, khó trách, bản thân tìm kiếm cậu ta lâu như vậy cũng không được, hóa ra cậu ta ở đang Cao Hùng phát triển… Đúng rồi! Đến thuê phòng ở khách sạn Đài Bắc, sao có thể người ở Đài Bắc?
Trần Ngữ Xuyên trong lòng tự mắng mình một vạn lần!
Hội nghị diễn ra hơn hai giờ, Trần Ngữ Xuyên căn bản nhìn xem Hà Lê rốt cuộc có nhớ anh hay không.
Bọn họ nói đến một đoạn, Trương Hân khéo léo đưa tay ra gõ gõ mặt đồng hồ, nhắc nhở Trần Ngữ Xuyên chú ý thời gian, sắp bốn giờ.
Trần Ngữ Xuyên theo bản năng ngẩng đầu nhìn về hướng Hà Lê, vừa vặn thấy cậu, bốn mắt giao nhau.
Hà Lê cười với anh.
Trần Ngữ Xuyên trong lòng như có mấy tấn thuốc nổ nổ tung, cảm giác cả lồng ngực đều chấn động, nóng rực.
“Lỗ phó tổng, Hà luật sư, nếu không chê, buổi tối hãy để tiểu đệ này làm chủ một bữa cơm rau dưa, kết giao bằng hữu!” Trần Ngữ Xuyên muốn cùng Hà Lê ở một mình, đây là khao khát khẩn cấp nhất của anh hiện nay. Nếu như có thể cùng bọn họ dùng cơm, sau khi ăn xong anh có thể mời Hà Lê, đây là quyết định của anh.
“Tôi ok! Chính Cần, anh thấy thế nào?” Hà Lê hào phóng đáp.
“Được. Thật xin lỗi, đã để Trần tổng phải tốn kém!”
Là ảo giác của anh sao? Vừa rồi Lỗ Chính Cần nhìn Hà Lê trong ánh mắt có ưu ái? Hai người bọn họ có quan hệ với nhau sao? Trái tim Trần Ngữ Xuyên hằn sâu đau đớn.
“Không có gì! A Hân, gọi điện thoại đến Quân Duyệt khách sạn đặt sáu chỗ.”
Trần Ngữ Xuyên cười, đưa tầm mắt xem qua mọi người, nhưng anh chỉ để ý phản ứng của Hà Lê. Sẽ chọn Quân Duyệt khách sạn là bởi vì đêm bọn họ dây dưa đó trôi qua ngay tại Quân Duyệt.
Nhưng biểu tình của Hà Lê lại không có…chút nào thay đổi.
“Sáu?” Trương Hân nghi vấn.
“Cậu cũng đi, còn có Tiểu Tề.”
“Được, ông chủ.” Trương Hân cười thật là vui vẻ, bởi vì ông chủ Trần Ngữ Xuyên rất ít khi mời khách ăn cơm, càng ít khi cho phép hắn tiếp khách. Tối nay hắn tính theo tới cùng!
“Vừa khéo chúng ta cũng thuê ở khách sạn Quân Duyệt!” Tào Tĩnh Lâm cười nói.
Trần Ngữ Xuyên quay lại nở nụ cười với Tào tiểu, trong lòng lại thầm nghĩ: chẳng lẽ cậu ấy đến Đài Bắc đều ở Quân Duyệt khách sạn?
“A Hân, sau khi cậu đặt được chỗ tốt, đi đón Tiểu Tề về công ti giúp tôi, tôi cùng Lỗ phó tổng tiếp tục nói chuyện. Đưa tôi hồ sơ kia để ghi lại.”
“Không thành vấn đề! Ông chủ!” Trương Hân vui vẻ chạy đi.
Sau khi một đoàn người tao nhã ngồi xuống trong Quân Duyệt thanh tịnh và đẹp đã, Trần Ngữ Xuyên làm chủ, liền thúc giục mời khách nếm qua đồ ăn.
Trần Ngữ Xuyên cũng để Trương Hân mang theo Tiểu Tề đi vào khu ăn uống chọn món, trước tiên chính anh vào chỗ ngồi một lát, ngẫm nghĩ phải mời Hà Lê thế nào.
Tào Tĩnh Lâm vẫn chưa rời ghế, cô lấy cớ phải chú ý va-li của Lỗ Chính Cần cùng Hà Lê, Trên thực tế là muốn cùng Trần Ngữ Xuyên tiếp xúc. Vừa rồi trên đường cô không chút nào che dấu hứng thú của mình với Trần Ngữ Xuyên, thẳng thắn hỏi thăm Trương Hân, đã biết Trần Ngữ Xuyên ba mươi lăm tuổi, độc thân. Còn quan sát hình ảnh như thu nhỏ của Trần Ngữ Xuyên – Trần Tư Tề, vẻ mặt vô cùng ôn hoà với cậu bạn nhỏ.
Người đàn ông này phát tán hương vị tựa như các nam người mẫu hàng đầu quảng cáo trên các tạp chí, vừa hợp mốt vừa đơn giản, càng khiến người ta kinh ngạc là bề ngoài của anh, so với người mẫu anh còn tuấn tú tài trí, làm cho người ta cảm thấy căn bản anh không đến ba mươi, nhưng anh vẫn toát ra hương vị trưởng thành mà tuổi này nên có, chút sầu muộn ưu tư.
Ánh mắt Tào Tĩnh Lâm thẳng thắn tán thưởng, Trần Ngữ Xuyên đương nhiên hiểu được.
“Trần tiên sinh, Tiểu Tề thật sự giống anh như đúc, thật đáng yêu a! Sau khi lớn lên nhất định cũng sẽ y hệt anh!”
Trần Ngữ Xuyên đang suy tư mời Hà Lê thế nào, nghe vậy sớm đã hiểu rõ Tào Tĩnh Lâm muốn gây ấn tượng tốt, nhếch miệng cười, cũng không đáp lại, tiếp tục nghĩ tới cậu trai kia, mặc cho Tào Tĩnh Lâm nói hết câu, Trần Ngữ Xuyên trên mặt chỉ có nụ cười đối phó, hoàn toàn không trả lời, nhưng tầm mắt của anh luôn luôn chú ý đến Hà Lê và con trai.
Hà Lê cùng Lỗ Chính Cần thân mật với nhau không ngừng xông vào tầm mắt anh.
Hai người kia cho dù là bạn tốt, cũng sẽ không chạm vào nhau thân mật như vậy, còn gắp thức ăn cho nhau, không sợ người khác nhìn ra quan hệ thân thiết của bọn họ sao?
Đem trái tim hướng về Hà Lê năm năm, chẳng lẽ đây chính là kết quả sao? Từng nghĩ tới, bên cạnh cậu ấy có lẽ đã có người, nhưng không cho rằng bản thân anh sẽ thực sự gặp phải tình huống này, nụ cười trên mặt nhưng lòng lại hoang vu.
Không cam lòng! Không cam lòng thì làm được gì nào?
Anh vẫn muốn tìm Hà Lê hỏi cho rõ, hỏi cậu có nhớ anh hay không, cũng muốn nói cho cậu ấy biết mấy năm qua bản thân anh cô đơn vì cậu mà nảy sinh bao chuyện, tìm cậu không được, sau đó liệu anh có thể buông trôi một đêm tình ái kéo dài những năm năm nhung nhớ này được không?
“Ba! Con vừa trông thấy rất nhiều bánh ngọt a. Toàn bộ chỗ này có thể ăn sao?” Con trai thật cẩn thận bưng chén đĩa trở lại bên cạnh Trần Ngữ Xuyên.
“Có thể, nhưng là trước tiên phải ăn thức ăn trong mâm đã. Để ba xem con cầm những gì…” Trần Ngữ Xuyên đẩy đi cảm giác lạnh lẽo trong lòng, nháy mắt hứng thú ngắm nhìn con trai gắp một miếng thịt bò nướng kiểu Anh thật lớn trong mâm, ngoài một con tôm vĩ đại, mấy miếng thịt hun khói hương vị khác nhau được xếp thành một núi nhỏ, bắt đầu giễu cợt con trai.
“Ăn nhiều thịt như vậy, cũng chưa có rau dưa, con có muốn giống mấy hôm trước kêu không được rồi sau đó đau bụng không?”
“Con ăn hết chỗ này sẽ đi lấy cải thìa vậy! Chú Hân nói có thể được.” Tiểu Tề đáp, đầu lưỡi đưa ra không cam tâm, nhóc không thích rau dưa, nhưng nhóc càng không thích giống mấy ngày hôm trước không đi ị được biến thành đau bụng.
“Đúng vậy! Vừa rồi tên nhóc này đi tới đi lui kéo ở khu đồ ăn nguội kéo cũng không rời, anh bắt nhóc con ăn hết chỗ này đi!” Trương Hân nói xong còn đảo mắt trắng dã, ngồi xuống bắt đầu ăn uống mau lẹ.
|