Xin lỗi nha do tác giả dạo này bận quá nên ra chương thật chậm. Có chương mới rồi đây :D
***
CHƯƠNG 15
Đêm tại Long Hải chính là sự hiện diện các ngõ phố trải đầy mùi hương nồng của món hải sản đặc trưng. Là khoảnh khắc lãng mạn của những cặp tình nhân tản bộ dọc bãi cát đầy gió. Là khi lũ bạn lũ bè đèo nhau trên chiếc xe đạp đôi, khó khăn chật vật những vòng quay đầu, nhưng sau đó đã có thể mang theo tiếng cười giòn để cùng nhau du lãm. Đi đi lại lại đều chỉ thấy cái nườm nượp của quán xá tô điểm cho bức tranh biển đêm thêm rực rỡ và náo nhiệt.
Trong lúc Ôn Nhi cứ mãi luyên thuyên vài câu chuyện phiếm với Alex, Huyên Nhã mới níu khẽ vai Dĩ Đình, có ý bước chậm và tụt lại phía sau. Dường như trận thuyết giáo ban nãy của con bé Ôn Nhi vẫn cứ thế văng vẳng mãi trong tâm trí, khó mà cản ngăn được sự áy náy đang không ngưng bủa vây nơi lòng ngực cô.
Giá như có cơ hội nào đấy để đáp lại tấm chân tình thầm lặng mà tên khờ kia đã luôn dành cho cô. Mà thật chất cũng chẳng cần phải mượn đến hai từ "giá như", bởi vì những gì cô có ý định thực hiện, thì ắt hẳn phải thực hiện cho bằng được.
Đi cạnh người ta, cô chẳng nói gì nhiều, chỉ là chốc chốc nguýt khẽ lên một tiếng, chốc chốc thì lườm lấy người ta muôn phần sắc sảo, chốc chốc thì lại kêu lên:
- Người gì đâu mà... mắc ghét!
Dĩ Đình trơ mặt ngẫm nghĩ hồi lâu, sau đó lại gãi gãi sau gáy, ngu ngơ hỏi:
- Cậu... nói tớ?
Huyên Nhã nửa giận lại nửa thương. Tên khờ này thật sự đã vì cô mà làm biết bao chuyện. Đã không quản thời gian, tiền bạc rồi cả công sức để trao hết cho cô những điều tốt nhất, tất cả cũng chỉ mong đổi lấy nụ cười trên môi cô như ngày trước mà thôi.
Bao nhiêu người ngoài kia đã từng vì vật chất mà tiếp cận cô, vì hào quang mà kề thân cô chỉ để mong được một giây toả sáng cạnh bên. Nhưng đến khi ánh hào quang ấy bỗng chốc trở nên tối tăm, họ cũng lần theo ngõ tối đó mà rũ bỏ cô như chưa từng tồn tại.
Nhưng có một người, chưa bao giờ đến cạnh những lúc cô rạng ngời nhất, mà chỉ xuất hiện những khi cô yếu đuối nhất, là những khi cô cần biết mấy một bờ vai, một vòng tay hay là vạn lời an ủi. Có lẽ một lời cảm ơn khô khan sẽ chẳng đủ để bày tỏ hết bao nỗi cảm kích mà cô dành cho người con gái ấy.
Trong lúc bên kia đang mông lung rơi vào những suy nghĩ xa vời vợi, thì bên này vẫn còn đang mãi thắc mắc không biết tại sao mình lại bị ghét một cách vô lí như thế này?
- Tớ... làm gì cậu ghét? Tớ... làm gì sai sao? Tớ nhớ... hổm giờ tớ đâu làm gì khiến cậu giận đâu chứ? - Bao nhiêu câu hỏi trong vô thức buột miệng tuôn ra không ngớt.
Và nàng khi trông thấy bộ mặt ngu ngơ kia cùng hàng loạt cử chỉ gãi đầu loạn xạ chính là không thể nhịn được mà phì cười, liền mở miệng trêu:
- Ghét vì cậu tốt quá đấy!
Ngoài thứ phản ứng tròn mắt, cổ vươn dài và môi nín thinh bất chợt thì Dĩ Đình thật sự không còn biết phải dùng thái độ gì để trả lời một cách chính xác nhất có thể.
Lại có tiếng cười khúc khích tinh nghịch vang lên thật khẽ, nàng theo thói quen lại vặn vẹo gò má khờ khệch kia cho đến khi thoả mãn đôi tay mới chịu dừng lại.
- Này! Cậu có biết là tớ rất dễ bị rung động bởi những ai đối xử quá tốt với tớ không? Cậu cứ tốt với tớ như thế, không khéo... tớ thích cậu mất!
- ....
- Nếu như... tớ thích cậu thật, thì phải làm sao đây nhỉ? Chắc sẽ thú vị lắm ha? Cậu là con gái, tớ cũng là con gái... - Nói đến đây, nàng tự lúc nào đã đặt hẳn tay mình lên vai Dĩ Đình, trong khoảnh khắc cả thế giới xung quanh như ngừng quay, cô và nàng mặt đối mặt ở một khoảng cách vừa phải nhưng cũng đủ để nhìn thấy đường nét ngại ngùng của một người, và ánh nhìn nghiêm túc của một người.
Là do nàng nói sai lời, hay do cô hiểu sai nghĩa? Cớ sao thân thể cô lại nóng bừng như thể đang bị thiêu đốt bởi thứ năng lượng vô hình nào đấy toát ra từ đối phương. Chợt nhận ra tự khi nào, con tim này rộn ràng và tưng bừng như trống vỗ mừng hội mỗi khi được nàng chạm vào người. Có những cái nắm tay, có những sự gần gũi, có những cử chỉ thân mật dù chỉ là nhẹ hẫng lướt qua một giây, cũng có thể khiến ta ghi nhớ một đời.
Nhìn nhau bất động trong chốc lát, Dĩ Đình sau đó bỗng cười khì lên một tiếng, tay huơ huơ loạn xạ tựa như đang bối rối đến lạ lùng.
- Tớ... tớ đó giờ là vậy rồi. Giúp được nhiêu thì giúp thôi. Không lẽ bạn bè có chuyện mà tớ làm lơ sao chứ? Cậu... đừng khách sáo.
Cặp mắt trong veo của nàng liền vội vã thu lại những tia nhìn triều mến đầy yêu thương. Đôi tay cũng nhanh chóng rụt lại rời khỏi bả vai người đối diện. Khép đi nụ cười ngọt ngào, cái bĩu môi hờn dỗi lộ rõ hơn.
- Nói vậy là, bất kể ai gặp nạn cậu cũng đều đối xử tốt quá mức như thế? Không chỉ riêng tớ?
- .....
Có những thứ cảm xúc, đôi khi mãnh liệt đến mức có thể tùy tiện khoét vào tim ta những nỗi giận hờn, hay là một sự ghen tuông vô lý nào đấy. Chính nàng cũng chẳng biết bản thân đang làm gì và chờ đợi điều gì. Chỉ biết là sự im lặng ấy khiến lòng nàng ủ dột đến lạ.
- Ừ. Con người cậu... tốt thật! - Nguýt khẽ một tiếng, nàng ngoảnh phắt mặt đi. Mặc dù lý trí bảo không có quyền được dỗi, nhưng con tim thật tình chẳng lúc nào nghe lời.
Thật ra con gái chúng ta đều có những mâu thuẫn cuộn tròn trong tâm trí, sự mâu thuẫn ấy lắm lúc cũng rất đỗi đáng yêu. Cũng giống như việc ngoài mặt tỏ ý xua đuổi và né tránh đối phương, nhưng trong tâm lại cứ một mực chờ đợi người ta đến gần rồi dỗ dành, an ủi.
Nàng cũng như vậy. Đôi chân bước nhanh như thể chẳng muốn một ai bắt kịp. Nhưng đâu đó trong suy nghĩ lại thầm lặng mắng nhiết và quở trách người ta tại sao vẫn không đuổi theo.
Dĩ Đình đứng đấy, nghệch mặt một khoảng khá lâu rồi mới sực nhận ra mình nên làm gì. Trong vô thức lại nối gót theo sau nàng, sải bước thật dài cho đến khi níu được cánh tay mềm mại quen thuộc của đối phương.
Bàn tay này, không biết cô đã vô tình nắm lấy bao nhiêu lần, cũng chẳng đếm xuể nhịp tim đã chệch đi bao nhiêu giây, chỉ biết là, thứ cảm xúc đặc biệt ấy vốn dĩ vẫn nguyên vẹn như lúc ban đầu.
- Khoan đã... cậu! - Gọi với theo, rồi vội níu lấy người, cô dừng chân.
Nàng cũng dừng chân.
- Sao đây? Lúc nãy tớ cần cậu nói thì không nói. Giờ tớ không cần nữa thì níu tay níu chân làm gì?
- À không... dây giày cậu bị bung kìa. - Vừa nói, Dĩ Đình vừa thản nhiên chỉ tay vào nó như một sự nhắc nhở.
Nàng suýt nữa là mắng lên thành tiếng. Cứ ngỡ cô ta giữ mình lại để nói những lời mình cần nghe, nào ngờ đâu lại là những câu từ ngốc nghếch vốn dĩ chẳng liên quan đến tình thế hiện tại. Đúng là chẳng biết phải mắng làm sao cho vừa lòng hả dạ.
Giận bừng bừng trong lòng, chỉ muốn mở miệng hậm hực thốt lên vài câu, thì đột nhiên...
- Tớ thắt lại giúp cậu. - Lời nói Dĩ Đình không cần phải quá phô trương, nhẹ nhàng buông một câu rồi không ngần ngại mà khuỵu gối trước mặt đối phương, chỉ để giúp nàng thắt lại dây giày đã bung.
Cũng hành động nhỏ này đã khiến bao cơn giận lòng nàng bỗng chốc tan vào hư vô không còn chút vết tích. Ôn nhu, chu đáo, ân cần đến mức ngọt ngào. Đòi hỏi gì nhiều vô vàn thứ vật chất không thể với tới kia, chỉ cần một cử chỉ bình thường giản dị cũng đủ khiến nàng ghi nhớ đến suốt đời.
- Thật ra, trong lòng tớ, cậu luôn là người đặc biệt nhất.
Giọng Dĩ Đình thật nhỏ, thật trầm và dường như chỉ buột miệng nói ra chứ không có ý sẽ rót vào tai nàng câu nói đường mật ấy. Nhưng mà, một người vô ý thốt lên, thì cũng có một người vô tình nghe được.
Trên môi nàng, khẽ kéo lên một nụ cười. Nụ cười của nàng, tựa như vầng trăng lưỡi liềm đang lơ lửng giữa khoảng trời bao la đằng xa đó, vàng tươi một cách thật dịu hiền và tỏa sáng như thể muốn nhuộm màu cả một bầu trời đen như mực nơi ấy.
Cách đó vài bước chân, Alex từ lúc nào cũng đã vô thức dừng lại. Dù không muốn nhưng ánh mắt vẫn cứ mãi hướng ngược ra sau, không phải để chờ đợi, chỉ là, muốn biết rằng hai người họ đã nói những gì, và làm những gì.
- Sao thế chị?
Ôn Nhi hỏi, nhưng Alex không hề có ý gì sẽ đáp lại.
- Chị! - Ôn Nhi lay lay cánh tay cô, được một lúc cô mới bừng tỉnh và vứt khỏi cái nhíu mày trên khuôn mặt.
- Hả? Sao em?
- Làm gì cứ nhìn họ thế? Bộ sợ họ lạc đường hay sao? Nhìn đường mà đi kìa, coi chừng vấp té lúc nào chả hay. - Ôn Nhi lắc nhẹ mái đầu, hình như đâu đó lờ mờ đoán ra được chút tình ý mà Alex dành cho bà chị tiểu thư kia.
Đói có thể giấu, buồn có thể không sẻ chia, vui cũng có thể tự ôm cho riêng mình rồi ngầm cười thầm trong bụng, chẳng ai biết, cũng chẳng ai hay. Nhưng ánh mắt khi nhớ thương một ai đó là rất khó để che đậy. Bởi lẽ khi nhìn ngắm và dõi theo một người mình cho là cả thế giới, ánh nhìn đó vốn dĩ là đặc biệt khác lạ. Nếu người đó khiến mình vui, cặp mắt ấy cũng theo đó mà rực sáng. Nếu người đó khiến mình buồn, cặp mắt ấy cũng theo đó mà rầu rượi đến vô hồn.
Cũng giống như ngay lúc này, qua đôi mắt tinh anh của mình, Ôn Nhi có thể dễ dàng nhận ra chút sáo rỗng mơ hồ xoáy sâu vào đôi hạt ngọc đen láy của Alex, trông nó buồn, buồn đến lạ.
- Chị... Ổn chứ? - Ôn Nhi dè dặt hỏi.
Cũng là lúc Alex có chút nảy mình thoát khỏi những suy nghĩ đang đè nặng nơi lòng ngực.
- Sao? Có gì mà không ổn chứ? Đi thôi! Sắp đến quán hải sản mình cần tìm rồi. Chị bắt đầu thấy đói rồi đấy.
Cố cười, cố bước thật nhanh về phía trước, nhưng cũng cố ngoái đầu nhìn thêm một lần cuối cùng...
|
CHƯƠNG 16
- Ngủ thôi, mai dậy sớm ngắm bình minh nha mọi người. - Huyên Nhã vươn vai, che miệng ngáp dài một hơi liền. Cả thân người mềm nhũn an toạ xuống chiếc giường trắng tinh khôi.
Đằng đẵng một ngày vận sức vận thân để hưởng thụ kỳ nghỉ hiếm có, dường như chỉ cần chăn ấm nệm êm một chút đã có thể nhắm mắt thả mình vào giấc mơ ngay tấp lự.
Hai chiếc giường đôi cạnh nhau, nhưng trên mỗi giường đều có một người đã ngủ say, và một người vẫn còn thao thức.
Vẫn còn chút dư âm vương lại, Dĩ Đình không thể ngăn nơi mép môi cứ vô thức kéo thành một nụ cười tươi. Đến một lúc nào đó, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ nhận ra hạnh phúc lớn lao của tuổi trẻ cũng chính là những điều đơn thuần và bình dị nhất. Là một nụ cười, một ánh mắt, hay là một lời nói dẫu chỉ tựa như gió thoảng mây bay, chỉ cần xuất phát từ đúng đối tượng mà ta mong chờ, thì bao điều bình thường cũng hóa khác thường.
Nếu như giường bên này, Dĩ Đình đang không ngừng bị khoảnh khắc ngọt ngào của cả ngày hôm nay cướp đi cơn buồn ngủ của chính mình, thì trên chiếc giường phía bên kia, có một người lại rơi vào trạng thái tâm tư hoàn toàn trái ngược.
Alex vắt tay lên trán, trằn trọc mãi vẫn không tài nào khép lại đôi mi. Chốc chốc, lại thoáng đưa ánh mắt lặng nhìn sang nàng tiểu thư cạnh mình. Nàng đã ngủ rồi, lại còn say mềm đến mức phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Lúc trước, cô đây chính là không đủ dũng khí để thổ lộ, cũng sợ rằng kết quả cuối cùng nhận lại sẽ là sự tránh né từ đối phương. Cô không muốn vội vàng tiến thêm bước nữa để rồi phải vội vàng rời xa nhau. Nhưng mà, không ngờ rằng sự xuất hiện của Dĩ Đình lại khiến lòng cô lo sợ đến lạ. Và cũng chính Dĩ Đình, đã khiến mọi hy vọng mà cô từng ấp ủ, trong phút chốc đều trở thành những điều mong manh đến vô thường.
Nghĩ đoạn, Alex liền bật dậy với muôn vàn suy nghĩ trĩu nặng nơi lòng ngực. Không thể, cô không thể để vụt mất nàng trước khi mọi chuyện còn chưa bắt đầu.
Nhìn sang giường bên cạnh, trông thấy Dĩ Đình còn sáng mắt nhìn lên trần nhà, cô mới nhẹ nhàng tiến đến, đồng thời ra hiệu bảo Dĩ Đình ra ngoài nói chuyện.
***
Trên hàng ghế đá cạnh bờ biển, nơi nghe thật rõ tiếng sóng vỗ êm ả bên vành tai. Có một người, mạnh dạn khui lon bia nồng mùi rồi mạnh dạn tu một hơi thật lớn. Còn một người, thì rụt rè cầm lon bia vẫn còn nguyên vẹn trên tay, không chịu mở, cũng chẳng chịu dùng.
- Không biết uống bia à? - Alex quay sang, hỏi.
Dĩ Đình dè dặt đặt lon bia xuống ghế, khẽ lắc đầu.
- Chị gọi em ra đây, có chuyện gì vậy? - Thật ra suốt từ nãy đến giờ, Dĩ Đình vẫn không khỏi thắc mắc lí do mà Alex bất thình lình kéo cô ra ngoài vào lúc trời trở khuya như thế này, cô nghĩ là, có lẽ không chỉ đơn giản là chuyện cần người nhậu cùng.
- À, chị định nhờ em một chuyện.
Dứt lời, Alex chợt đứng dậy. Có chút chần chừ trước khi quyết định tiếp lời.
- Thứ năm tuần sau là sinh nhật Nhã, em biết không?
Dĩ Đình lại tiếp tục lắc lắc mái đầu, cũng vô tình sực nhớ mình vẫn chưa biết được ngày đặc biệt một năm một lần của nàng.
- Thứ năm tuần sau là ngày... - Lấp lửng một câu, Dĩ Đình đưa ngón tay lên lẩm nhẩm đếm.
- Ngày 20 tháng 5. - Alex ngắt lời cô, rồi vội nói tiếp.
- Năm nào em ấy cũng chỉ mời Sầm Uyên đến nhà rồi dùng bữa với gia đình, chứ không chiêu đãi long trọng. Nhưng năm nay xảy ra chuyện như vậy, chị biết chắc Nhã sẽ chuyển sang mời em dự tiệc cùng. Dù gì ngoài em ra, cũng không còn đứa bạn nào bên cạnh em ấy lúc này.
Dĩ Đình đầu gật gù qua loa. Alex nói dông nói dài như thế, ấy vậy mà cô vẫn chưa thể nào hiểu được hết những ẩn ý đằng sau đó.
- Nhưng mà, chị cũng sắp trở về Canada rồi. Chị thì rất muốn dành tặng cho Huyên Nhã một buổi tiệc sinh nhật đáng nhớ nhất. Không biết là... hôm đấy, nếu thật sự Nhã có mời em, em từ chối được không?
Dĩ Đình thoáng giật mình. Lời đề nghị của Alex thật sự là quá đỗi kì lạ, cũng có chút không được bình thường. Không khỏi tò mò, Dĩ Đình liền rụt rè hỏi thêm:
- Tại sao vậy chị...?
- Thì chị đã nói rồi. Chị muốn sinh nhật lần này của Huyên Nhã thật đặc biệt. Chị muốn dẫn em ấy đến một nơi thật lãng mạn. Nhưng mà... nếu ba người cùng đi thì lẻ tẻ quá.
- Ý chị là, chỉ có hai người...?
Alex điểm đầu vài cái. Sau đó, đưa tay vỗ nhẹ vào bả vai Dĩ Đình:
- Được chứ? Chị nghĩ không thành vấn đề em nhỉ?
Dĩ Đình cúi gầm mặt. Hai ngón tay cứ ngoe nguẩy bối rối chạm vào nhau. Chuyện này đối với cô mà nói căn bản là không thể nào vui nổi. Cô cũng muốn được ở cạnh người ta, cùng người ta đón sinh thần lần đầu tiên, rồi năm sau, năm sau đó, và bao nhiêu cái năm sau tiếp đó nữa, cô vẫn chỉ có một ước mong đơn thuần như thế thôi.
Ngập ngừng, Dĩ Đình vẫn chưa thể quả quyết đưa ra một quyết định.
- Nhưng mà... lỡ như cậu ấy mời em thật, em từ chối, liệu cậu ấy có giận em không?
Alex cười xòa một tiếng.
- Xời, em đừng lo. Em lại chẳng phải là thân thiết hay quan trọng gì đối với Nhã. Chị đảm bảo Nhã sẽ không giận đâu.
- .....
Chẳng biết là Alex vô tình hay cố ý, nhưng việc nhấn nhá hai từ "thân thiết" và "quan trọng" trong câu nói như để lại trong tim Dĩ Đình một vệt nhói không thành lời. Cô đã hy vọng quá nhiều rồi chăng? Hy vọng quá nhiều cho mối quan hệ không rõ ràng này, để rồi bây giờ khi nghe thấy những điều mình không mong muốn liền có cảm giác như vừa rơi vụt xuống tầng địa ngục tối tăm nào đấy. Một lúc thật lâu sau đó, ngoài trơ mặt ra thì cô chẳng còn suy nghĩ được gì để tiếp lời.
Alex trông thấy biểu hiện như thế của Dĩ Đình cũng ngầm hiểu ra mình đã thành công đi trước một bước. Thế nên an tâm vỗ vai đối phương, nhẹ nhõm nói tiếp:
- Im lặng là đồng ý rồi nha? Thôi, giờ vào ngủ thôi em. Cám ơn em nhiều nhé.
Alex quay đi, bóng lưng mãn nguyện hoàn toàn trái ngược với tâm trạng của một người. Dĩ Đình trong phút chốc lòng nặng trĩu hệt như đang vướng mắc một tảng đá to, đôi chân cũng theo đó bị ghì lại và chôn chặt nơi mặt đất. Có tiếng thở dài, đan xen tiếng gió rít của buổi khuya vắng lặng.
***
Trời chỉ mới vừa tờ mờ sáng. Huyên Nhã đã nhẹ nhàng thức giấc.
Sau khi tươm tất từ phòng tắm bước ra, nàng lại rón rén bước chân tiến đến giường của Dĩ Đình và Ôn Nhi. Ngón tay nhỏ khều khều lay lay Dĩ Đình tỉnh giấc. Sau đó còn ra hiệu bảo cô nhanh chóng vệ sinh rửa mặt trước khi mặt trời ló dạng.
Còn đang mơ màng giữa thực tại và cõi mơ, cô đã nghe tiếng nàng thì thầm vào tai, ngọt ngào như ly cà phê buổi sớm có thể vực dậy tinh thần cô bất cứ lúc nào.
- Dậy đi, ngắm bình minh với tớ.
Nàng chính là động lực thôi thúc cô làm mọi việc. Chỉ trong tích tắc, cả hai đã sẵn sàng chuẩn bị ra ngoài đón lấy những tia nắng đầu tiên của ngày mới.
***
- Lâu rồi chẳng được ngắm bình minh trên biển, thích quá cậu nhỉ? - Nàng bám víu lấy cánh tay cô, ôm khư khư suốt đoạn đường từ nhà trọ cho đến lúc đã đặt chân bước vào bãi cát bên bờ.
Hôm nay tiết trời rất tốt. Lại còn se chút lạnh do sương sớm đầu ngày. Tuy rằng mỗi người đều đã cẩn thận khoác lên mình thêm một lớp áo mỏng để giữ ấm, nhưng dường như nàng vẫn thích được sưởi ấm bởi chiếc "máy sưởi" Dĩ Đình hơn. Thế nên mới có chuyện đi một bước là ôm cánh tay người ta chặt hơn một chút.
Cạnh đó lác đác vài đứa trẻ hứng thú chơi trò oẳn tù tì búng tai rồi lại rượt đuổi nhau như thể muốn lật tung cả bãi cát trước mặt.
Họ ngắm nhìn hoạt cảnh xung quanh, rồi lại cùng nhau luyên thuyên biết bao điều. Cứ mỗi khi bên cạnh cô gái này, Huyên Nhã bất giác đều nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, tinh nghịch nhiều hơn. Nhiều đến mức chính bản thân nàng còn phải tự phục lấy tài xoay chuyển chủ đề của chính mình.
- Hồi xưa tớ cũng hay chơi trò oẳn tù tì búng tai. Nhưng tớ lại chưa bị búng bao giờ. - Nàng nghênh nghênh mặt nhìn cô.
Dĩ Đình cũng đặc biệt hưởng ứng mọi câu chuyện mà nàng kể đến. Không là những câu từ cảm thán thì cũng là cặp mắt sáng lấp lánh luôn tỏ ra vô cùng hào hứng và đầy quan tâm.
- Tớ không tin. Oẳn tù tì là trò may rủi, có ai lại may suốt bao giờ?
- Có muốn biết tại sao không?
- Tại sao vậy?
Ngừng một lúc, nàng bỗng tít mắt, che miệng cười hí hửng. Ghé sát vào tai cô, nàng nói nhỏ:
- Tớ dùng... mỹ nhân kế.
Dĩ Đình suýt nữa là sặc sụa cười không ra hơi. Trong lúc còn đang suy nghĩ rốt cuộc thì "mỹ nhân kế" của nàng hiệu quả đến mức nào và biểu hiện ra sao, thì nàng đã nối lời:
- Tớ hồi đấy trong xóm là em út mà, nên vốn được cưng chiều nhiều hơn. Cứ mỗi lần thua, tớ liền sà vào lòng người ta, làm nũng hết mức, nhiều khi còn hôn liên tiếp vào hai bên má người ta nữa. Tớ nài nỉ, tớ van xin, tớ khóc nhè, tớ làm đủ mọi cách. Cuối cùng, người ta cũng mềm lòng mà tha cho tớ đấy thôi. - Nói đoạn, nàng bật cười lớn hơn. Chính nàng còn chẳng ngờ ngay từ thuở nhỏ mình đã có thể nghĩ ra trăm mưu ngàn kế xảo quyệt như thế rồi.
Dĩ Đình cũng lắc lắc mái đầu, cười đến rung cả bờ vai:
- Cậu gian thật đấy. Nhưng nếu là tớ, tớ sẽ búng một phát trừng trị cho thỏa mãn. Búng cho tội mới bây lớn đã biết sử dụng mỹ nhân kế.
Nàng nguýt dài, liền sau đó đã chủ động bổ nhào về phía trước và ôm vòng lấy cổ đối phương. Hành động bất ngờ nàng đem đến đã khiến tim cô bất chợt thót lên vài nhịp, mặt mày đỏ lựng như quả gấc chín.
Mắt nàng chớp chớp vài giây liền, cái môi phụng phịu mãi không ngưng.
- Cậu thật sự nỡ búng tai một người đáng yêu như tớ?
Hóa ra nàng chính là đang dùng đến chiêu "mỹ nhân kế" huyền thoại ngày nào, để chứng minh rằng nó vẫn còn rất hữu hiệu.
- Cậu không nỡ làm tớ đau đâu mà, đúng chứ? - Nàng áp mặt gần cô hơn nữa, hào khí tỏa ra như khiến người con gái trước mặt hoàn toàn choáng ngợp. Bất kể là chuyện gì đi nữa, thì nàng vẫn là người dễ dàng nắm lấy chiến thắng trong lòng bàn tay.
Dĩ Đình chẳng dám nhìn thẳng, mang theo nét sượng sùng giấu đi trong đáy mắt.
Nàng khúc khích cười thỏa mãn, dùng tay nâng lấy vầng cằm bẽn lẽn nơi cô. Nhướng mắt, nàng ngọt ngào tiếp lời:
- Sao hả? Chiêu mỹ nhân kế của tớ vẫn còn xài được chứ hả?
Không còn chịu được nữa rồi. Hơi nóng trên cơ thể cô đang lan truyền như thể chỉ một lúc nữa thôi, nó sẽ bất ngờ nổ tung. Ánh mắt đó, bàn tay đó, và cả bờ môi chốc khép chốc hờ của đối phương, khiến nơi lòng ngực cô cứ như rạo rực không yên. Muốn chiếm đoạt, muốn sở hữu, muốn chạm vào dù chỉ một lần. Nhưng mà, lý trí cũng như sự nhút nhát đã lấn át và buộc cô phải từ bỏ.
Dĩ Đình tức khắc đứng phắt dậy, gỡ đi vòng tay của nàng, co giò trốn đi thật xa để nhịp tim có thể được một phút ổn định lại. Thật ra không chỉ mỗi cô, mà cả nàng đây khi làm người chủ động, cũng cảm thấy tim đập nhanh đến độ hơi thở cũng trở nên gấp gáp đôi phần.
Hai người rong rượt nhau trên bãi cát vàng mịn mà. Tâm tình với nhau rất nhiều điều. Kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện. Thi thoảng, chỉ là nhìn nhau cười ngọt ngào vài giây đã có thể viết nên cả một trang nhật ký dài dăng dẳng.
Bình minh nhẹ nhàng ngoi khỏi mặt biển óng ánh của buổi sớm, kéo theo cả những tia nắng vàng ươm tươi tắn đầu ngày, tựa như một lời chào ngày mới của ông mặt trời để lại.
- Mà này, sắp tới sinh nhật tớ rồi. Ngay sau khi bọn mình thi xong kì thi cuối năm luôn đấy. Hôm ấy, cậu sang nhà tớ dùng bữa hen.
Quả đúng như những gì Alex đã dự đoán tối hôm qua, nàng thật sự mời cô đến dự buổi tiệc sinh nhật. Lẽ ra lúc này, cô nên thật vui và vinh hạnh mới phải. Nhưng mà, ngoài sự luyến tiếc và buồn bã ra thì cô chẳng còn tâm trí để tâm đến điều gì nữa.
Trông thấy Dĩ Đình im lặng, cứ ngỡ cô ta chưa nghe kịp lời mình nói. Liền phấn khởi lặp lại:
- Này, đang suy nghĩ gì đấy? Tớ bảo sinh nhật tớ, sang nhà tớ chung vui nha? Ngày 20 tháng 5 đấy. - Nàng đẩy nhẹ vai cô.
Dĩ Đình chỉ cười đáp lại một điệu đại khái. Nhưng tuyệt nhiên chẳng đưa ra được một câu trả lời là đồng ý hay không. Sau đó, còn cố ra vẻ thản nhiên để chuyển chủ đề:
- Này. Bình minh lên rồi. Chẳng phải cậu nói rất thích ngắm bình minh sao?
Huyên Nhã bắt đầu tinh ý nhận ra sự trốn tránh trong ánh mắt của đối phương. Có chút không hài lòng, đôi mày nàng nhíu lại thật rõ.
- Hôm đấy cậu bận gì sao? Sinh nhật tớ cũng không đến được?
Dĩ Đình lại dùng điệu bộ qua loa để đáp trả:
- Không phải. Chỉ là... chưa đến thì tớ chưa dám quyết định thôi mà. Ngỡ như có chuyện gì đột xuất thì sao đây? Tốt hơn là tới đó tớ sẽ trả lời sau.
Ngập ngừng một lúc, Dĩ Đình lại tiếp lời:
- Vả lại... tớ với cậu lại chả phải thân thiết gì mà...
Không quá khó khăn để nhận ra đôi mắt trong veo ngày nào của nàng Huyên Nhã giờ đã chuyển sang u uất. Nụ cười dung dị của nàng ngay lúc này lại đan xen cả sự gượng gạo lạ kì. Cô ấy nói như vậy, là có ý gì?
- Cậu sao vậy? Tớ không hiểu lắm?
- Thôi không gì đâu. Tới đó hẵng tính. Bình minh lên rồi. - Dĩ Đình xua tay. Trong một giây đã quay ngoắt nhìn sang hướng mặt trời mọc.
- Ừ. Tới đó hẵng tính. - Nàng lặp lại lời cô, giọng nói không còn chút hoan lạc.
Bình minh vàng ánh giữa biển vắng còn vương hơi sương. Cùng lặng đi và xa xăm nhìn vào một hướng.
"Cậu đang nghĩ gì, tớ chẳng hiểu. Tớ đang buồn gì, cậu cũng chẳng buồn hay..."
|