Tôi
viết truyện ngắn này trong những ngày đầu xuân se lạnh, không gian bên
cạnh tôi tĩnh lặng tới mức khiến con người ta phát chán. Nhưng tôi khác
họ, tôi thích sự yên tĩnh vì nó giúp tôi chiêm nghiệm lại cuộc sống của
mình, suy ngẫm những thứ mà tôi vừa bắt gặp, hoặc vừa nghỉ ra. Trong
thế giới chúng ta, tình yêu xa xĩ lắm, tôi đã trãi qua, chứng kiến
nhiều thứ tình cảm khiến người khác mau quên, cũng có những cuộc tình
khó quên được. Câu chuyện dưới đây chính là một phần của cuộc sống của
tôi. Câu chuyện của những người bạn thân tôi, tôi đã chứng kiến, tận mắt
thấy, tận tâm cảm nhận bằng trái tim mình, tôi thấy bạn mình thật là
một người hoàn hảo. (Tất cả tên của nhân vật đều là thật, trừ người viết. Tất nhiên cũng có một số tình tiết thêm vào, mong các bạn không chê) . Giới thiệu nhân vật: Đức Mạnh ( công ) nam chính, điển trai nhưng không phải hotboy, hoà đồng với tất cả mọi người, hơi hiền. Lợi
(thụ) nhân vật chính trong truyện, xinh xắn, dễ thương nhưng không đẹp.
Học giỏi, hơi đanh đá với mọi người kể cả với bạn thân, nhưng rất tốt
bụng và được mọi người yêu quý. Tài (tác giả), Huy là bạn thân của Lợi và Mạnh. Hai bạn xinh, tốt bụng và có phần hơi hiền hơn Lợi. Họ thông minh Chap 1: Ba
chúng tôi là ba đứa bạn thân với nhau, nhà Lợi ở giữa nhà tôi và Huy.
Tứ nhỏ đã học chung từ ấp 1 đến cấp 3, không học khác lớp một năm nào.
Cũng chính vì thế mà chúng tôi đều hiểu rõ tính nết của nhau. Chắc cũng
do chơi chung từ nhỏ tới lớn nên đi đâu cũng dính với nhau, mọi người
đặt biệt danh cho chúng tôi là " Ba con nhoi” . Vào lớp hay nói chuyện
với nhau nhưng không vì thế mà chúng tôi học không tốt đâu đó. Đầu năm
lớp 11, khi mới vào ngày đầu tiên để sinh hoạt chủ nhiệm: Tôi: ê Huy, tao với mầy ngồi chung bàn đi nha, đừng có ngồi chung với thằng Lợi, kkkk (dĩ nhiên là chúng tôi nói nhỏ) Huy: vậy được không mậy? nó giét chết, nảy nó mới nói là tao ngồi với nó nè. Tôi: Kệ đi, tao bảo kê m, nó không dám làm gì đâu, có gì qua mét cô Quyên (mẹ Lợi) Huy: nhớ ngen mậy…..kkkk Tôi: Quyết định vậy đi Vào lớp. Lợi: ê Huy, chạy xuống đây nhanh lên, tao dành chỗ cho mầy rồi nè mầy. Thấy
Huy vội vàng chạy xuống, vì đâu năm mà, ai ai cũng muốn dành một chỗ
ngồi tốt. Thế nhưng thằng Huy lại bay vèo xuống bàn của tôi ngồi yên vị,
đúng lúc đó cô bước vào, cho dù thằng Lợi có điên lên thế nào đi nữa,
nó cũng không làm gì được . Tôi và thằng Huy cười đắt ý. Và Mạnh xuất
hiện, chúng tôi đã biết trước Mạnh rồi, vì học chung năm ngoái nhưng
chưa chơi thân. Thấy Mạnh loay hoay tìm chỗ, tôi gọi với theo: Tôi: Mạnh ngồi đây nè, kế bên Lợi ấy, Mạnh: *nhìn qua* Ừm, cảm ơn Tài nha, Lợi tôi ngồi đây nha Lợi: Ông ngồi đi, chỗ này dành cho người tầm người ta không thèm ngồi, (liếc Huy). Mầy không ngồi thì Mạnh ngồi với tao …kkkk Mạnh: Cảm ơn bạn nha. Lợi cười Tôi với Huy ngồi cùng bàn, còn Lợi thì ngồi bàn trên cùng với Mạnh, thế là từ đó Mạnh nhập bọn Học
được một tuần, ba đứa tôi lại tụ tập ở nhà Lợi để ăn uống, mẹ của chúng
tôi cũng như mẹ của hai đứa còn lại, vì ngày xưa họ cũng là bạn thân
của nhau ki học cấp 3. Vì vậy cũng không có gì phải ngại. Ăn uống no nê,
chúng tôi lên phòng Lợi và nó chuyện phiếm, bàn qua bàn lại một hồi bất
chợt nói về Mạnh. Tôi: ê mày, sao nảy ăn uống, m không rủ thằng Mạnh qua mậy? Lợi:
Thôi, rủ chi, hôm nay là ngày tập họp định kỳ của 3 chị em chúng ta, rủ
nó chi, qua nó nghe nói chuyện toàn về trai, nó bị nhiễm độc à. Huy: thôi đi hai má, thằng Mạnh mầy làm như nó không biết 3 đứa mình là vậy hay sao á, Tôi: Vậy mà thằng đó dám chơi chung hén mậy. không sợ bị hại đời trai à.? Huy: Má ơi, không chừng là chuỵ em nữa đó má, kêu qua đây dành đầm chung há há… 3 đứa tôi cười như điên. Lợi: nhưng mà mầy ơi, tao nghi ngờ thằng Mạnh ghê vậy á, hông biết nó là trai thẳng, công, hay chị em hén mấy má. Huy: Ai biết đâu má ơi, mà men vậy không chừng là trai thẳng à. Tôi: Chứ chắc ngen con. Biết đâu ảnh là soái ca cường công đó …. Lợi:
thời buổi này ai mà biết được gì đâu mấy má ơi, chị em cũng men được
vậy, bây giờ ra đường bot men thiếu gì ,…,. Mà nó đẹp trai thiệt mậy, nó
là công đi trời, tao hốt liền. Tôi: Mi mơ à, nó là công thì nó phải là của chuỵ… các cưng đừng mơ. Huy: Đừng tưởng bở, nó phả là của chuỵ. ….Hai cưng bít cửa rồi há há, Lợi:
ê tài, hay bây giờ tao với mầy thủ tiêu no đi, rồi hai chuỵ em mình
chia…2,4,6 tao. 3,5,7 mầy. Chủ nhật sang tối. Quất hông? Tôi: Quất liền.. Thế là tôi với thằng Lợi nhàu vô "cấu xé” thằng Huy…. Buổi chiều đó trôi qua trong tiếng cười vang vang của 3 chúng tôi trong căn phòng đó.